Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/629 lượt.
chút đi, em thích ăn mà” Lữ Nghị kéo tay Nại Nại len lỏi vào quầy hàng, hưng phấn chọn lựa cả một túi rồi đưa lên cân, tính ra cũng gầm 50 tệ, đắt tới mức Nại Nại phải nghiến răng, vứt chiếc túi xuống kéo áo Lữ Nghị bỏ đi mất trong tiếng chửi mắng của chủ quầy.
“Em cho anh xem thứ này” Nại Nại nở nụ cười tuyệt đẹp.
“Còn ngon hơn vải sao?” Lữ Nghị không thể nào hiểu nổi hành động của cô, trứơc giờ chỉ cần có vải là cô không nhúc nhích được dù chỉ một bước.
“Đến đó rồi anh sẽ biết” Nại Nại mím môi cười trông rất gian tà.
Quả nhiên, vừa vào phía trong trung tâm mua sắm cô liền kéo anh lao đến quầy đồng hồ đã nhắm từ lâu, dưới ánh sáng rực rỡ của ánh đèn trông thật lấp lánh đáng yêu. Nại Nại cưới tít mắt nói với cô bán hàng: “Tôi lấy cái này, phiền chị lấy ra cho tôi xem”
“Em muốn làm gì?” Lữ Nghị không hiểu, một tay nắm chặt lấy Nại Nại
“Mấy người làm việc ở chỗ anh thích nhất việc nhìn bề ngoài để đánh giá con người, đeo một chiếc đồng hồ tốt một chút sẽ có thể diện, bớt bị người ta coi thường” Nại Nại thận trọng đeo đồng hồ cho anh, mái tóc rối bời được cặp lên tạm bợ. Lữ Nghị biết, trứơc đây không bao giờ cô lôi thôi như vậy, chẳng qua gần đây toàn thức đêm vẽ giúp người khác nên mới thành ra thế này.
Anh tưởng rằng cô không đủ tiền sinh hoạt nên mới bạt mạng như vậy, thì ra là cô muốn tặng cho anh chiếc đồng hồ đáng tiền nên mới vất vả ngày đêm như thế.
Lữ Nghị giơ tây Nại Nại lên, đặt vào à cọ qua cọ lại: “Cô ngốc này, có em quan trọng hơn tất cả mọi thứ, chiếc đồng hồ này chúng ta không cần nữa”
“Anh đừng nhiều lời, mau đeo vào!” Nại Nại cười toe toét, không nói không rằng bắt đầu mở ví tiền, sắp tiền dày cộp cứ thế chuyển đến quầy thu ngân một cách dễ dàng, cô còn không kịp tiếc rẻ đã đổi lấy chiếc đồng hồ mà Lữ Nghị thích.
Nại Nại mãn nguyện giơ cao cánh tay đang đeo đồng hồ của anh lên ngắm nhìn hồi lâu, cô cưới tít mắt nghĩ, không tồi, quả không hổ một nghìn tệ, đúng là không tồi, xem ra rất hợp với anh ấy!
Đương nhiên, Lữ Nghị cũng rất thích.
Chỉ cần anh thích là được.
Lúc quay về Lữ Nghị phớt lờ sự phản đối của Nại Nại đã mua hẳn ba cân vải đem đến kí túc, cộng thêm một nụ hôn nồng nhiệt khiến Nại Nại mặt đỏ lựng, tim đập rộn.
Việc này khiến Nại Nại cảm thấy công sức mình bỏ ra cực kì xứng đáng!
Câu chuyện năm 2000
“Ông xã dậy mau” Nại Nại kéo tai Lữ Nghị, với bộ tạp dề trên người trông cô giống như một bà nội trợ nhỏ, hai tay chống nạnh bên cạnh giường làm bộ tức giận.
Nhà mới của họ ở ngay cạnh công ty của Lữ Nghị. Một năm trứơc Lữ Nghị chuyển qua kinh doanh đồ biển, và dưới tình trạng biển động sóng lớn đã tình cờ bắt được một mẻ hải sản lớn. Thế là Nại Nại không cần phải buồn phiền về vấn đề tìm công việc sau khi tốt nghiệp, một câu nói của Lữ Nghị đó là sau khi tốt nghiệp cô làm bà nội trợ nhỏ trẻ tuổi nhất hàng ngày ngôi xe buýt đi siêu thị mua thức ăn.
Hai mươi hai tuổi, Nại Nại mang bình sữa đi siêu thị mua thức ăn. Khi các bà cô còn đang suy nghĩ xem rốt cuộc là bí xanh 2, một5 tệ hợp lý hay bí đao một, 85 tệ ngon, thì Nại Nại phải bắt đầu học từ việc cái gì là thịt đùi, cái gì là thịt mông.
Thì ra, trứng gà còn phân ra loại gà nhà nuôi và gà công nghiệp.
Thì ra, rau cải phải mua mớ nào nhiều lá ít cuộng.
Thì ra, bột nở là loại bột không cần phải dùng men cũng có thể nở ra tròn xoe.
Thì ra, những thứ mà trường đại học không dạy lại là những vấn đè cốt yếu trong cuộc sống hằng ngày của những người bình thường.
Nại Nại làm bà nội trợ đầy hào hứng, cô vu vẻ học nấu nướng, vừa hát vừa phơi quần áo, dùng những chiếc váy cũ làm lót ghế, còn làm một bộ quần áo xinh xắn vừa vặn cho búp bê đồ chơi trong nhà.
Cuộc sống như vậy khiến suy nghĩ của con người thoái hóa dần. Cho nên cô luôn nhắc nhở bản thân phải đi học cắm hoa, học nấu nướng, còn phải nhớ chăm sóc sắc đẹp, có lúc còn phải luyện múa bụng.
Trời ạ! Thật là bận rộn!
Cho nên sáng ra lúc nào Nại Nại cũng phải chạy đua theo thời gian, làm xong cơm sáng cồn phải gọi ông xã dậy, hơn nữa tuyệt đối không một chút thương xót, sau một trận gầm gào của sư tử Hà Đông, lúc nào Lữ Nghị cũng phản kháng đầy bất lực: “Ngoan nào, đợi một lát, anh còn muốn ngủ thêm chút nữa”
Nại Nại không nhịn được bật cười lớn, bắt đầu hôn từ trên trán, lần lượt xuosg lông mày, mắt, mũi, mồm, cổ rồi đến ngực. . . . “Á” một tiếng, Nại Nại đã bị đè dưới người anh, Lữ Nghị cười toe toét: “Mắc lừa rồi nhé, biết là thế nào em cũng nghịch ngợm, xem sau này em còn dám quyến rũ anh nữa không ?”
“KHÔNG biết đâu, không biết đâu, em muốn làn lại” Giọng nói nũng nịu củ Nại Nại thật giống như mặt trời sáng sớm khiến con người sảng khoái dễ chịu vô cùng.
“KHÔNG cho phép làm lại, bởi vì nh muốn hôn em” Hơi thở của Lữ Nghị vẫn rõ ràng như thế, ấm áp đến mức khiến Nại Nại muốn được ngủ bên cạnh anh cả đời không bao giờ tỉnh lại.
Nại Nại cắn môi nói: “Nhưng phải nói trứơc là không được cái đó, chốc nữa em còn phải đi mua đồ ăn”
Lữ Nghị gật đầu cười haha, sau đó là những chiếc hôn mãnh liệt cuồng si,