XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/625 lượt.

ếp theo có thể đeo nó chính vì mệnh quá nặng mới có thể hợp thành một đôi với chuỗi hạt mã não vàng nhu mì mà cô đeo trên tay.
Đương nhiên, có lẽ sẽ có ngoại lệ.
Có lẽ, cũng không có.
Ai mà biết được, dù sao thì cô cũng để dành cho người đó.






Nhiệm vụ vĩ đại và gian khổ
Tiểu thuyết thường miêu tả, hai người có tình cảm khi làm chuyện ấy xong, khi thức dậy sẽ vô cùng ngọt ngào và ân ái. người phụ nữ mặt đỏ lựng, trong lòng thấy ngượng ngùng xấu hổ. Còn người đàn ông sẽ chỉ lên trời thề thốt những lời dối trá như kiểu cả đời sẽ đối xử tốt với em, quyết không phụ bạc…đại loại như vậy, mà chỉ cần là người phụ nữ mê muội trong tình yêu đều sẽ tin một cách mù quáng. Đương nhiên, những người phụ nữ tin tưởng vào những câu dối trá đó cũng rất nhiều. Chỉ tiếc Nại Nại chưa từng trải qua tình cảnh đó, nếu không cô chắc cũng sẽ tin.
KHÔNG phải do vấn đề hormone tình yêu, mà là vì từ trứơc tới giờ Nại Nại không có năng lực phán đoán tốt như thế.
Bản thân cô cũng biết điều đó.
Sớm tỉnh mơ thức giấc, mọi chuyện diễn ra rất bình thường. Nại Nại cong mông về phía LÔI KÌNH trong tư thế rất bắt mắt trong khi đó LÔI KÌNH lại ngủ rất cảnh giác, thân người anh thẳng tưng không hề động đậy, nhưng chỉ hơi lơ mơ ngủ.
Xem ra là cô nghĩ ngợi quá nhiều rồi, Nại Nại thở phào nhẹ nhõm.
Kết quả sau khi cài xong, tay anh lại tiếp tục trượt sâu xuống tận cuối eo và tiếp tục có ý định thám hiểm xa hơn. Nếu như tiếp tục sâu hơn, e rằng hôm nay cô sẽ không đi làm nổi. Bất đắc dĩ cô đành quay người lại, nắm chặt tay anh, run rẩy nói: “Đừng có quậy nữa, em phải đi làm đây. ”
LÔI KÌNH áp sát vào lưng cô, miệng kề sát tai cô, ngón tay mân mê phần eo cô, chà đạp chút ý cuối cùng còn sót lại của Nại Nại: “Vậy…tối nay em sẽ đến chứ?”
Sống lưng cương cứng bức bách Nại Nại phải gật đầu, quăng cho anh một cái lườm nảy lửa, trong tiếng cười đắc ý của anh, cô vội vã vào nhà vệ sinh rửa mặt, may mắn là biệt thự số 15 và 30 đã thông đường ống nước, không thì cô chỉ còn biết bộ dạng này đến văn phòng làm việc để giải quyết mất thôi.
Mặc cho Nại Nại nỗ lực thần tốc, nhưng cô vẫn đến chỗ làm muộn năm phút. Vừa đến văn phòng đã thấy Tiểu Trần đang lau kính, liếc ngang liếc dọc một hồi vẫn không thấy hình bóng tổ trưởng đâu, cô liền vội vã cúi đầu đi thẳng vào trong. Tiểu Trần thần thần bí bí kéo giật cánh tay cô lại, tiến gần lại phía cô với con mắt gian tà: “Chị khai thật mau, tối qua chị đã đi đâu làm gì?”
“Tổ tông bé nhỏ của tôi ơi, chí ít em cũng phải để chị thay quần áo đã chứ. Ngộ nhỡ bị tổ trưởng nhìn thấy, tiền thưởng chuyên cần tháng này của chị lại đi tong. ” Nại Nại hạ thấp giọng năn nỉ, cặp mắt vẫn dao dác tìm kiếm hình bóng của tổ trưởng.
“Tổ trưởng không đến được đâu, nghe nói tối qua bị ngã trặc chân, hôm nay ngày mai đều xin nghỉ, chúng ta có thể thoải mái hai ngày.” Tiểu Trần nói đầy hứng khởi.
“Hả? Thế sao? Sao lại ngã?” Nghe nói không có ai giám sát, Nại Nại cũng không vội vã nữa, chậm rãi bẻ lại tay áo cho Tiểu Trần.
“Nghe nói là ngã lúc đang chạy trốn vì bị người ta đuổi, cụ thể thì em không rõ lắm. Thế nào rồi, tối qua xã hội đen đến rồi hả? Tại sao chị lại biến mất còn tổ trưởng thì bị thương?” Tiểu Trần lớn tiếng hỏi, khiến tất cr mọi người ở văn phòng nhà đất đều nhất loạt hướng ánh mắt về phía Nại Nại, khiến Nại Nại hận không thể khâu cái mồm rộng của cô.
“Còn lâu! Chị đi thay đồ đây.” Nại Nại cúi đầu đi vào trong, giọng nói của cô như tiếng muỗi kêu.
“Lúc nãy chủ căn số 21 gọi điện đến đây, nói là chị để quên kẹp tóc ở trên giường nhà anh ta, hỏi lúc nào thì chị định qua đó lấy lại.” Tiểu Trần cười ngặt nghẽo, nhìn thấy Nại Nại sau khi nghe xong câu nói của mình vấp ngay phải cái ghế, nghiến răng nghiến lợi ôm đùi đi tập tễnh vào phòng thay đồ.
Cái tên LÔI CÔNG đáng chết này, sao không hiệu triệu mười tỉ đám sét giật chết cô luôn cho rồi, đúng là đồ mặt dày, còn dám gọi điện đến tận đây để nói chuyện đó, mất mặt chết đi được.
Nại Nại quăng bộ quần áo vừa thay vào tủ đồ đầy tức giận, đây chẳng phải đang đánh trống khua chiêng thông báo với cả thiên hạ rằng anh và cô có gì gì đó với nhau sao?
Đây là loại người gì thế không biết, thật là không có tư chất.
Tuy có chút căm phẫn, nhưng Nại Nại vẫn còn nhớ thân hình đẹp tới mức vô lý của LÔI KÌNH sáng nay, không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ đến mặt cô lại đỏ tưng bừng, máu nóng bốc lên tận đầu.
Chết tiệt!
Buổi trưa sau khi ăn cơm xong, Nại Nại ra ngoài hóng gió, cả đoạn đường đang vô cùng hào hứng, chỉ đến khi đi ngang qua hiệu thuốc cô mới dừng lại, ngây người ra.
Thực ra lúc dục vọng dâng trào vào tối hôm qua, đúng là cô đã suy nghĩ đến vấn đề nghiêm túc này, không nói đến chuyện LÔI KÌNH có biết giữ gìn, cuộc sống riêng tư của anh liệu có nghiêm chỉnh, chỉ riêng việc bản thân cô là một người phụ nữ ly dị độc thân đã đủ để tránh thai trở thành một vấn đề lớn.
Hôm qua là thời kì an toàn, nhưng hôm nay thì sao? Sau này thì sao?
Thịt thơm đã