Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134599
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/599 lượt.
trình đi gặp tình địch.
Ba tiếng sau tại khách sạn Vương Phủ.
Nại Nại rất muốn làm bộ mạnh mẽ một chút, với như ngẩng cao đầu khinh khỉnh nhìn mọi người, rồi trên môi nở nụ cười cợt nhả, nhưng…rõ ràng cô đã tới muộn tận một tiếng đồng hồ, quả thực la xấu hổ đến mức không thể làm nổi. Cô thận trọng đi đến bên nhân viên phục vụ, hỏi xem liệu có cô gái tội nghiệp nào đã đợi hơn một giờ đồng hồ không, nhân viên phục vụ mỉm cười với cô, “Đương nhiên là có, hơn nữa còn đập vỡ một cái tách. ”
“Cái này…” Nại Nại biết “tội nghiệt” của bản thân rất nghiêm trọng, nhưng chỉ có thể tách giao thông thủ đô quá ư ách tắc, đặc biệt là sau khi không còn luật biển lẻ biển chẵn nữa, một lượng xe cộ dày đặc gần như muốn phủ kín hết tất cả mọi đường. Cô tiết kiệm, tiếc không bỏ tiền ra bắt taxi là không đúng, nhưng cho dù có bắt taxi thì đã sao, chẳng phải vẫn không thể đến kịp sao? Xe nào mà chẳng tắc!
Nại Nại sau khi đã tìm được cái cớ trên mặt hiện lên nụ cười “cầu tài”, cô đi theo nhân viên phục vụ đến trước cửa căn phòng đã được đặt trước. Đứng trước cửa Nại Nại đưa tay lên vuốt lại tóc theo bản năng, ưỡn thẳng người. sau khi đã “coi cái chết nhẹ như lông hồng”, cô giơ tay lên nhẹ nhàng gõ cửa hai tiếng, bên trong vẫn là giọng nói trong điện thoại, cô đẩy cửa ra, vừa chạm mặt người phụ nữ trong phòng cô liền không nhịn được cười.
Trung Quốc thịnh thế!
Trong đầu cô đã bùng lên bốn chữ như thế.
Chiếc xường xám kiểu cách của những năm ba mươi, cổ áo dáng đứng có viền kim tuyến và những háng cúc móc theo kiểu Trung Quốc được cải cách, phẩn eo được cắt may vừa vặn đã làm tôn lên khuôn ngực tròn đầy và chiếc eo thon mảnh, phần thân dưới bị chiếc bàn che mất nên nhìn không rõ, cũng không khó tưởng tượng vì chắc sẽ là kiểu ăn vận tinh tế đến cực điểm.
Nhưng hoàn toàn đối lập với cô, bộ trang phục Nại Nại đang mặc quả thật rất “tàn tạ”. Phần thân trên là chiếc áo phông hình thỏ Mashimaro, bên dưới là quần bò, dưới chân là đôi giày đồng phục cực kì thoải mái, từ đầu đến chân vô cùng tùy tiện, khiến đối phương không thể không tự kiểm điểm lại bản thân xem có phải hơi “kinh động quá mức” rồi không, trông chẳng khác gì một đệ nhất nhu nhân xuất ngoại phỏng vấn.
Nhưng bối rối chỉ tồn tại đúng một giây, liền sau đó, người phụ nữ ấy thoải mái ngả lưng ra sau ghế, duyên dáng nâng tách cafe lên nhấp một ngụm, nụ cười đang hiện lên nơi khóe miệng bình tĩnh thể hiện khí chất bên trong cô.
Đúng thế, cô ta không giống với cô nhân tình Duy Nhã đó của LN, từ trong ra ngoài đều không giống. Nếu nói người đàn bà đó ù quáng theo đuổi thứ gì đến chính bản thân mình cũng không biết, thì con người trước mặt cô đây chính là người phụ nữ có thể bằng vai phải lứa với LÔI KÌNH.
Tất cr mọi việc hỉ nộ đều không hiện ra mặt, đây mới là điều khiến người ta khó nắm bắt nhất.
Elly cười cười, đưa tay ra hiệu cho Nại Nại ngồi xuống, cô vẫn cầm tách café, mắt nheo đánh giá Nại Nại, giờ phút này trong lòng cô chỉ có đúng một suy nghĩ: Xem ra LÔI KÌNH thực sự muốn lui về ở ẩn rồi.
Toàn thân Nại Nại toát lên một cảm giác dễ chịu, quần áo thoải mái, thần thái ôn hòa, đến cả cử chỉ động tác cũng mang cái vẻ nhu mì của một người phụ nữ hiện thuc. Nếu như thế này, vậy thì có thể hiểu được những biểu hiện bất thường của LÔI KÌNH gần đây, có một nơi che chắn yên bình thế này, ai lại mạo hiểm xông pha nơi sóng to gió lớn?
Elly nhìn Nại Nại với vẻ gò bó, mỉm cười gật đầu ra hiệu cho nhân viên phục vụ đợi một lát, lên giọng ra lệnh: “Cô có thể chọn đồ uống cô thích. ”
Nại Nại biết cô cô có thể xưng danh là “cộng tác” của LÔI KÌNH thì tất nhiên hành động cũng quyết đoán, ra tay cũng thâm hiểm, cái khí chất u tối và đáng sợ đó của cô rất giống rất giống với lúc LÔI KÌNH tực giận, sẽ khiến người khác cảm thấy ngộp thở chỉ trong nháy mắt.
“KHÔNG uống, tôi không thích. ” Nại Nại có gì nói đấy, so với việc nuốt không trôi những món sơn hào hải vị ở đây, chẳng nhà cô về nhà ăn thịt xiên nướng còn thoải mái hơn.
Elly cười khinh miệt, “Yên tâm, tôi không hạ độc đâu. ”
“Đương nhiên, cô không dám. ” Biểu cảm của Nại Nại rất trấn tính.
“Tại sao cô lại chắc chắn là tôi không dám?” Sự quản quyết của Nại Nại khiến Elly bực bội, lạnh lùng buông ra một câu: “Cô cho rằng LÔI KÌNH sẽ đến kịp để cứu cô sao? Chắc cô không ngu ngốc đến thế chứ?”
Nại Nại cươi nhạt, “Đương nhiên là không đến kịp, nhưng tôi tin nếu tôi có chuyện gì anh ấy nhất định sẽ không tha cho cô. ”
KHÔNG biết tại sao, Nại Nại đột nhiên tin rằng tròng lòng LÔI KÌNH bane thân cũng có một vị trí nào đó, cô cũng khẳng định LÔI KÌNH tuyệt đối sẽ không tha cô kẻ nào làm hại cô. Đúng thế, chẳng tạ sao cả, chỉ là cô khẳng định như thế.
Elly giống như đang nghe một câu đùa, nhếch mép lên, “Cô chắc chắn về việc anh âysex báo thù như vậy sao? Tôi và anh ấy hợp tác đều là những mối làm ăn lớn, những mối làm ăn kinh tế liên quan đến sự sống của Húc Đô đều nằm trong tay tôi, cô nghĩ anh ấy sẽ vì cô mà đắc tội với tôi?”
Nại Nại cười hehe, “Đừng ngốc nữa, trên đời này chỉ cần c