Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/606 lượt.
ong quan hệ của họ.
Điểm này hai người họ đều hiểu.
Cô không muốn tiến, đương nhiên anh cũng không thể tiến, thế là giữa họ như ngăn cách một bức tường chẳng ai nói rõ được tại sao thế nên họ trở nên xa lạ hơn một chút.
Có một chút. . cảm giác không thoải mái.
Cho dù được LÔI KÌNH bao bọc rất kĩ, nhưng cũng có lúc bị sơ hở. Lúc tan làm anh đã gọi điện cho cô, dặn dò kĩ vè hành trình rồi mới đi tiếp khách. Kết quả, khi tan làm Nại Nại thấy một chiếc xe mini đang đậu trước cửa văn phòng.
Chủ xe cô quen, một người quen thuộc, cũng là người mà cô không muốn gặp nhất.
Duy Nhã chủ động mở cửa xe vẫy tay gọi Nại Nại: “Tần Nại Nại, lên xe đi”
Nại Nại đâu có ngốc, liếc một cái rồi nói: “KHÔNG lên, tôi đi bộ về nhà cũng được”
Duy Nhã tìm mọi cách kìm nén cảm xúc, cười miễn cưỡng: “Lần trước là tôi đã sai, hôm nay tôi tìm chị là có chút chuyện muốn nói, nếu không, chúng ta chạy đến cửa sở cảnh sát nói chuyện nhé”
Nói thực lòng, những lúc không khóc lóc om sòm, Duy Nhã cũng là một người phụ nữ thông minh. Còn cái hôm la hét om sòm đến mất mặt, đại khái là khi đã động chạm đến tình yêu thì bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ biến thành con kên kên quyết bảo vệ tổ của mình. Kẻ nào dám xam phạm giết không tha! Vậy nên chẳng thể lo giữ hình tượng được nữa.
Nói cho cùng thì người phụ nữ rộng lượng như Nại Nại không còn nhiều. Noi chuẩn xác thì người phụ nữ ngốc nghếch thế không còn nhiều.
Có lẽ cô ta yêu Lữ Nghị thật lòng dù thủ đoạn năm xưa không được chính đáng, nhưng cuối cùng cô đã có được anh. Nhưng loại đàn ông đoạt được theo cách đó với họ là không an toàn, bởi bọ biết rõ, đàn ông đã có lần đầu sẽ có lần hai lần ba. Cho nên họ lúc nào cũng phải cẩn trọng, thần hồn nát thần tính, sợ bị người khác cướp mất chiến lợi phẩm của mình. Những người phụ nữ lấy tình yêu làm cái cớ cho những hành động vô liêm sỉ thực ra còn đáng thương hơn người vợ chính đáng. Cái được gọi là ngạo mạn, chẳng qua là phô trương thanh thế, chính xác hơn thì là lời động viên cho sự chột dạ của bản thân, bở vì họ không thể thua.
Thế còn cô, cô có chịu được thất bại không ?
Hai người họ đến quán ăn mà Nại Nại gợi ý, chẳng ví sao cả, chỉ là Nại Nại cảm thấy nói chuyện ở nơi quen thuộc thì bản thân sẽ có thêm chút sức mạnh. Họ gọi bốn đĩa đồ ăn, hai đĩa trước mặt Nại Nại, hai đĩa trước mặt Duy Nhã, giữa họ là một khoảng bàn rộng rãi.
“Tôi đến tìm chị thực ra cũng chẳng có chuyện gì to tát” Duy Nhã theo thói quen đưa tay nghịch lọn tóc dài, giọng nói rất dịu dàng.
Lúc ly hôn Nại Nại thường nghĩ không biết tại sao Lữ Nghị lại có thể tìm thấy niềm vui thú bên cô ta mà không biết chán. Hôm nay tự nhiên cô hiểu ra ít nhiều, loại phụ nữ như Duy Nhã không cần người khác chăm chút, cô ta tìm thuốc giải sầu cho bản thân. Lúc còn trẻ Nại Nại không biết điều đó, tất cả niềm vui đều do Lữ Nghị tạo ra, tất cả sự an ủi đều do Lữ Nghị hoàn tất. Cho nên anh mệt, ng mệt, trái tim cũng mệt mỏi theo. Chỉ có bên cạnh Duy Nhã, anh mới có thể thoải mái, mới có thể trút bỏ gánh nặng gia đình, mới có thể thể hiện con người chân thực, sống thật bình thản.
Trời sinh đàn ông đã không thích gánh vác trọng trách, bị ép uổng thì may ra chịu được tám năm, mười năm. Thế nhưng khi gặp được chuyện tốt mà không cần chịu trách nhiệm, thì ai mà chẳng bất chấp hậu quả xông lên?
Cho nên mới có một câu “danh ngôn chí lí”: không có người đàn ông nào lăng nhăng, chỉ là điều kiện không cho phép mà thôi.
Nại Nại dừng một lúc rồi nói: “Đi thẳng vào chủ đề chính đi, tôi không muốn ngồi lâu với cô”
Duy Nhã thực sự bất ngờ trước thái độ của Nại Nại, cứ cho rằng chị ta chỉ là một chú cừu non, kết quả giờ cừa đã thành sói. Cô đành xuất con át chủ bài: “Tôi và Lữ Nghị đã ly thân rồi”
Nại Nại lặng đi một lúc, ngay sau đó mặt không biểu cảm nói: “KHÔNG liên quan đến tôi”
“Có lẽ vậy. Thực ra tôi chẳng để tâm chuyện đó lắm. Có điều tôi muốn biết đối với một người đàn ông định trở lại con đường chân chính, chị có thấy ghê tởm không ?” Duy Nhã bật cười.
Nại Nại vò tay thành nấm đấm dưới gầm bàn: “Cô có đủ tư cách hỏi tôi sao? Tôi có cần thiết phải trả lời cô không ?”
“Không. Có điều tôi thấy tò mò. Rất nhiều người nói người đàn ông ăn năn hối lỗi là ‘lãng tử cải tà quy chính rất đáng trân trọng’. Thông thương vợ trước luôn đợi chồng cũ của mình, tôi chỉ muốn coi xem chị hiền thục đến mức nào” Duy Nhã nói xong, cười tủm tỉm gắp một miếng thịt vào bát Nại Nại.
Mặt Nại Nại liền đối sắc: “Cô đã làm gì Lữ Nghị?”
“Nực cười! Tôi thì có thể làm gì anh ta? Có điều anh ta không “chơi” với tôi nữa, chỉ là tôi cầm chút phí đền bù tuổi thanh xuân đi thôi” Duy Nhã cười đắc ý. “Chị biết tập đoàn Chẫn Viễn đúng không ? Đó là tổ ấm mới của tôi. Bên này hỏng rồi thì tôi qua bên đó thôi”
“KHÔNG phải cô rất yêu Lữ Nghị sao?” Nại Nại hỏi bất lực.
Chấn Viễn là tập đoàn đối thủ của Lữ Nghị, thiết kế tương đồng, sức cạnh tranh và cả các công trình dự án cũng giống nhau. Thậm chí họ luôn phảin đề phòng các ý tưởng bị rò dỉ ra ngoài như nhau.
Tình hình nh