Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/600 lượt.
n môn coi việc đả kích thời trang của là thú vui, cô thường nói: “Phong cách ăn mặc của nhân dân thủ đô đúng là giản dị chất phác, hơn nữa năm mươi năm không hề thay đổi, may mà trong người em còn chảy dòng máu thời thượng của người quê ta hơn chục năm đấy”
Đối với câu phê bình này, Nại Nại luôn nghiến răng nghiến lợi đáp lại: “Ăn mặc đẹp thì có tác dụng gì được, gả cho người tốt mới là quan trọng. ”
LÔI KÌNH đột nhiên vui vẻ: “Biết tự kiểm điểm chứng tỏ vẫn chưa quá ngốc!”
Nại Nại ngả đầu lên gối. hơi ngại ngùng, LÔI KÌNH cũng nằm xuống theo cô, tay không ngừng vỗ vỗ lưng cô.
Dưới ánh đèn, môi LÔI KÌNH mím thật chặt, Nại Nại liền nắm tay anh: “Tin em đi, em không chịu uất ức gì đâu. ”
LÔI KÌNH không nói gì, vẫn tiếp túc vỗ lưng cô, nhưng giọng anh đã nhẹ nhàng đi nhiều: “Ngủ đi. Ngày ai em phải đi làm sớm. ”
Tình địch là cái gì?
Tình địch chính là “vật tham khảo” để chứng minh sức hấp dẫn của bản thân. Cho dù là nam hay nữ, chỉ cần có sự tồn tại của tình địch thì có nghĩa là người yêu của họ có sứcchút vô hạn. Còn tương lai, điểm quan trọng của chiến thắng trong cuộc chiến với tình địch lại quyết định ở sự hấp dẫn của bản thân. Sự xuất hiện của tình địch thông thường đều được quyết định bởi người gây ra chiến tranh, số lượng cũng như vậy.
Chỉ duy có Nại Nại không giống.
Tình địch của cô được sản sinh vô số, đến một người lại đi một người, cứ đền, rồ lại đi, liên tục không thôi.
Nếu như nói số lượng tình địch vồn dĩ là do người khác quyết định, vậy thì tại sao tình địch của Nại Nại lại thuộc những “đội” khác nhau, những “đợt” khác nhau?
Lẽ nào…thể chất của Nại Nại thu hút sự sinh sản nảy nở của tình địch?
Hôm trước là “đương nhiệm” của Lữ Nghị, còn hôm nay lại là “tiềm nhiệm” của LÔI KÌNH. Đúng là đại đoàn viên của các tình nhân!
Lúc sắp tan làm Nại Nại lại nhận được một cuộc điện thoại.
Giọng nói bên kia rất dịu dàng mềm mại, mang sự tê dại vào tận xương tủy. Đừng nói là đàn ông, ngay đến Nại Nại cũng phải run rẩy, cô tìm quanh quất tứ phía một hồi, thấy cả một lớp da gà ở dưới đất.
Nại Nại run rẩy hỏi một câu: “Cô…cô là ai?”
Đầu dây bên kia vẫn cười nói: “Tôi nghĩ LÔI KÌNH đã nói với cô tôi là ai, tôi muốn gặp cô. ”
Nại Nại cúi đầu ngắm nghía ngón chân, mím môi suy nghĩ. LÔI KÌNH đã nói không được phép gặp người phụ nữ này, cũng không cho cô nghe những lời người phụ nữ này nói, anh giống với LN, đều không coi cô là người phụ nữ có suy nghĩ độc lập. Thực ra cô rất muốn rất muốn chứng minh khả năng biện hộ của mình, rất muốn rất muốn chứng minh bản thân cô có thể giải quyết mọi việc một cách êm xuôi.
Tiếc là, hai người họ đều không cho cô cơ hội.
Nại Nại theo bản năng đưa tay lên xoa xoa mặt mình, lẽ nào cô có một khuôn mặt không để người ta lừa thì sẽ thấy có lỗi với công chúng? Tại sao lại khiến người khác không yên tâm như vậy?
Elly đầu dây bên kia mãi không nghe thấy tiếng động gì, liền “alô” mấy tiếng, bỗng nhiên nâng cao cảnh giác. Lẽ nào LÔI KÌNH đã cho người mai phục ở bên cạnh người phụ nữ ấy? Sao lâu vậy mà vẫn chưa có phản ứng gì? Hay là họ đang bàn tính xem bước tiếp theo phả làm thế nào?
“Được, tôi sẽ đi. ” Giọng Nại Nại vẫn nhỏ nhẹ, tạo cảm giác dễ dàng bắt nạt. Giọng nói này khiến sự tự phụ của Elly hoàn toàn được giải phóng, người phụ nữ này tuyệt đối là một nhân vật nhỏ bé không đáng đển nhắc đến, có lẽ khá trẻ trung, nhưng chắc chắn không phải loại người có đầu óc
Cô khinh khỉnh nói: “Nếu như cô sợ thì có thể đem theo người. ”
Nại Nại cau mày: “Tôi không cho rằng đi gặp cô còn phải mang theo người. không cần thiết”
Ai yô! Cũng cao ngạo gớm. Elly lạnh lùng nói: “Được! Vậy gặp nhau ở khách sạn Vương Phủ. ”
Nại Nại dập máy ngay tức thì, Elly ngây nhìn điện thoại một lúc, đột nhiên cô cảm thấy cảm giác không lành. Người phụ nữ này… rõ ràng không cư xử theo lẽ thường, lẽ nào cô ta là loại hình vũ khí sát thương mới ở bên cạnh LÔI KÌNHHÔNG ?
Vô hình chung tiêu hủy, người tình cũ mà không để lại chút ít vết tích nào?
Elly đột nhiên thấy hứng khởi, sai quản gia lấy hết quần áo ra, cô quyết định trang điểm ăn vận thật đẹp để đi gặp gặp loại vũ khí sát thương kiểu mới được.
Nại Nại hôm nay rất kì lạ, chứng do dự trước đây gần như biến mất hoàn toàn, chẳng thèm để ý đến phối màu giữa trang phục và khuyên tai. Thay đồ xong, cô vuốt mấy nếp nhăn trên quần áo, không cả thèm thay đôi giày của cơ quan, cứ thế đi ra khỏi văn phòng.
Mọi người đều nói: Người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, phụ nữ thì càng dựa vào ăn mặc. Thế nhưng Nại Nại biết rõ cô và LÔI KÌNH là người của hai thế giới khác nhau, bao gồm cả người phụ nữ tự xưng là người tình cũ của LÔI KÌNH và cô cũng không phải một loại người, thế nên Nại Nại căn bẳn không cần phải bận tâm đến chuyện ăn mặc, dù sao thì có mặc họ cũng sẽ không cảm thấy vừa mắt, không mặc cũng sẽ không cảm thấy thoải mái hơn chút nào. Sao phải lảm khó bản thân cơ chứ?
Thế là Nại Nại tìm một chiếc xe buýt đi vào trung tâm thành phố, leo lên tìm một chỗ ngồi, lắc lắc lư lư bắt đầu cuộc hành