Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/557 lượt.
anh, bình yên như thế.
Có lẽ, cũng là 1 cách xưng hô hay. Ít nhất cũng đồng nghĩa với việc Nại Nại sắp thành người phụ nữ của anh
Như vậy xem ra việc có mẹ vợ cũng không hề tệ.
LÔI KÌNH hình như quên mất 1 điều, ng mẹ vợ mà anh vừa nhắc đến với ý tán đồng lại đang phát điên, đồng thới đã thầm thề rằng:Nhất định phải cho tên tiểu tử xã hội đen hoàn luơng biết thế nào là uy phong của mẹ vợ, bằng không hổ không ra oai, tiểu tử đó lại coi bà là Hello Kitty.
“Hắt xì” LÔI KÌNH bất giác hắt xì 1 cái, luôn cảm thấy bốn bề có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Có khi nào…cái thứ gọi là ý niệm lại linh đến vậy?
Có bạn từ phương xa ghé thăm không vui vẻ.
Đạo tiếp khách của nhà họ Tần vô cùng cầu kì.
Mẹ Nại Nại ưa sạch sẽ, sáng sớm thường dựng Nại Nại còn đang trong tình trạng hôn mê say đắm khỏi giường. Sau khi dọn dẹp phòng ốc không còn hạt bụi nào, bà mới hài lòng rời khỏi, để lại mình Nại Nại đáng thương đang ngái ngủ, đầu gục xuống tận đầu gối ngồi chồm hỗm ở 1 góc nào đó trên giường,
KHÔNG phải là cô không muốn ngủ nữa, mà mệ cô đã dặn kĩ là không được ngủ nữa, làm chăn tung loạn lên, khách đến thì làm thế nào?
Vị khách sẽ ghé thăm đó, là thì tương lai, là thì tương lai vĩnh viễn.
“Cái này em làm sao biết được?” Nại Nại do dự 1 lúc rồi nói tiếp
“Thế này nhé, tôi sẽ cho em 1 cơ hội mở mang tầm nhìn về xã hội đen. Có điều nói trc nếu như em không chịu làm thì e rằng cả đời sẽ không có cơ hội nữa đâu. Tôi sắp quy ẩn giang hồ rồi” LÔI KÌNH nhíu mắt, nghiêng mặt sang cười với Nại Nại
Trc giờ Nại Nại luôn là đứa trẻ hiếu kì. Quãng thời gian 2 năm ngụy trang làm người vợ vị bỏ rơi dần biến thành thời kì của đồ ngốc từ sau khi gặp LÔI KÌNH. Nếu như làm người phụ nữ độc lập tự chủ khó như vậy, tại sao lại không an nhàn hưởng thụ cuộc sống của kẻ ngốc nghếch? Cho nên cô tôn trọng mong muốn cuộc sống ấu trĩ, cười hì hì nói: “Sao thế? Anh không làm nhân vật nam chính vĩ đại chịu hy sinh nữa sao?”
“Nhân vât nam chính gì?” LÔI KÌNH không hiểu chữ này
“Chính là nhân vật nam chính trong các tiểu thuyết đó. Vì người phụ nữ mình yêu mà chấp nhận gánh vác hết mọi khổ nhọc len vai mình, thà để cho nhân vật nữ chính hiểu lầm chứ không bao giờ giải thích, viện cớ là nghĩ tốt cho cô ấy mà tước đoạt quyền biết mọi chuyện của phụ nữ. Cuối cùng trừng trừng nhìn người phụ nữ mình yêu xà vào lòng người đàn ông khác. Đó chính là thánh phụ trong truyền thuyết” Nại Nại đem hết bao kinh nghiệm tích lũy nhiều năm về các tiểu thuyết tình cảm kể lại cho LÔI KÌNH
“Cái gì mà loạn tùm lum thế? Thằng đàn ông đó bị thần kinh, sao lại đem vợ mình tặng không cho người khác như thế?” LÔI KÌNH cười như chẳng cười: “Tôi không ngu ngốc thế, Nại Nại nhà tôi không tặng cho ai hết”
LÔI KÌNH trc giờ chưa từng nói những lời lẽ tình tứ như thế, may mà Nại Nại còn đang chìm đắm trong lâng lâng vì sắp được trải nghiệm cuộc đời xã hội đen nên tja thời chưa phát hiện ra sự dị thường của anh. Cô nói tiếp; “Vật tốt! Em sẽ cùng anh trải qua những ngày tháng sau cùng trong cuộc đời xã hội đen. Nhưng em nói trc, phải mua bảo hiểm cho em, ng thụ hưởng ghi tên mẹ em”
“Tại sao lại ghi tên mẹ em” LÔI KÌNH lòng xót xa, mặt cũng xót xa.
“Bởi vì đến em cũng tiêu rồi thì anh đâu còn nữa” Nại Nại thản nhiên suy luận
Như vậy có phải đồng nghĩa với việc cô biết rằng anh nhất định sẽ dùng cả tính mạng và sức lực để bảo vệ cô? Đoạn hội thoại sau khi được giải mà trở thành lời khẳng định rõ ràng vang bên tai LÔI KÌNH, ánh mắt anh trở nên long lanh
“Được, không thành vấn đề, tôi đồng ý” Anh cười hài lòng: “Tôi nhất định không để mẹ em nhận được 1 xu nào”
“Được” Nại Nại ra sức gật đầu
“Trừ ph là tiền biếu” LÔI KÌNH bổ sung thêm
“Xí…” Mặt Nại Nại đột nhiên đỏ lựng, đôi mắt tràn đầy hạnh phúc.
KHÔNG ngoài dự kiến của KL, tốp người tiếp theo đến báo thù ấp tới vào buổi chiều tối.
Tên đứng đầu rất lịch sự chào hỏi mấy anh em dưới nha, sau đó hình như có ý cười nhạo LÔI KÌNH đang ngồi trên sofa đối diện: “Nghe nói sáng nay Khổng Khê tới? Hắn chỉ làm bị thương vai mày thôi? Mắt hắn có vấn đề sao? Thần súng cũng có lúc thất thủ?”
LÔI KÌNH lấy thuốc ra châm, cầm trên tay mà chưachút, mỉm cười nói: “Bởi vì tao giúp hắn trừ khử người mà hắn hận nhất, nên hắn tah cho tao 1 mạng”
“Thực ra mày biết, tao biết, năm đó gia tộc Khổng Khê diệt vong là trò quỷ của Smith, mày chẳng qua giúp nhà họ La đòi lại công bằng thôi, rốt cuộc lại hoàn thành giấc mộng nhận con nuôi của Smith. Tiếc rằng Smith lại không hiểu nổi câu tục ngữ của người TQ chúng ta, “rước cáo vào nhà” chính là kết cục của hắn. Bây giờ người ở Boston đều về dưới trướng Khổng Khê, coi như đã thực hiện được mong ước phát dương quang đại năm xưa của nhà họ Khổng’ người đối diện cười cũng tùy ý, vết dẹo trên mặt vì cười trông càng đáng sợ hơn.
LÔI KÌNH nhìn hắn cười, giống như bạn bè lâu ngày gặp mặt vậy, chỉ là nói chuyện cũ ngày xưa mà thôi, anh nói tôi đáp, tinh thần thải mái vô c