Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.
hía sau lưng cô chậm rãi nắm lại, tạo thành nắm đấm, đáy mắt u ám, trước lúc Bỉ Lợi ra tay đánh nhau với cô, một lần nữa lại xuất quyền với hắn!
Lần này, rõ ràng Bỉ Lợi đã có đề phòng, hắn hơi nghiêng người tránh được đòn tấn công của Thất Dạ, cánh tay dài mở ra, nhanh chóng dựa sát, thân hình kia, quả thật chính là ma quỷ trong đêm tối, tốc độ nhanh như chớp, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, túm lấy cánh tay mảnh khảnh của Thất Dạ, hơi dùng sức một chút, kéo cô về phía hắn - -
"Buông ra!" Tại thời điểm cánh tay của cô bị hắn nắm được, chân Thất Dạ nhấc lên, đầu gối hung hăng thúc mạnh vào vị trí bụng dưới của hắn, muốn nhân cơ hội thoát khỏi sự khống chế của hắn.
"Chiêu này đối với tôi vô dụng!" Khóe miệng hắn nhàn nhạt nói ra lời chế nhạo, khuôn mặt lạnh của hắn di động, hơi đá chân, tốc độ Thất Dạ rất nhanh, thời điểm cô sắp muốn đá vào vị trí dưới háng của hắn, lại bị hắn đá văng.
Bị hắn dùng chân đạp, Thất Dạ chỉ cảm thấy gân cốt trên đùi đều đau nhức - tê dại. Sức lực Bỉ Lợi sử dụng không mạnh, nhưng hết lần này đến lần khác, trùng hợp chạm đúng vào tuyến thần kinh yếu ớt - nhạy cảm của cô! Trong nháy mắt khiến chân mày cô nhíu chặt lại, cả người đều há miệng ra hít khí lạnh!
Nhưng, cho dù như vậy, Thất Dạ vẫn như trước không muốn chịu thua. Bỗng nhiên, cô cắn chặt răng, nắm chặt quả đấm nhắm vào gương mặt Bỉ Lợi, đồng thời còn cúi đầu cắn vào cổ tay hắn - -
Cả tay và chân đều dùng, ngay cả miệng cũng đã dùng, tóm lại, chỉ cần có thể thoát khỏi hắn, phải sử dụng bao nhiêu thủ đoạn, cô sẽ nỗ lực hết sức!
Nhưng kết quả, cũng chẳng hề lạc quan.
Chẳng là mấy hiệp, cả người cô đã bị Bỉ Lợi khống chế. Lưng cô dán sát vào trước của xe hắn, thân thể mảnh khảnh, chống đỡ lồng ngực rắn chắc của hắn. Hắn dùng một bàn tay mạnh mẽ mà có lực, ngăn chặn – đè xuống hai bàn tay nhỏ bé của cô lại, đông thời chế trụ hai chân cô, để cô không thể giãy giụa được nữa. Đến nỗi, ở khoảng cách rất gần thế này, ngay cả tiếng thở gấp, cũng đều có mùi hương của hắn - -
Thất Dạ cực kỳ ghét loại cảm giác này, bản thân cô cũng bị người khác nắm trong tay, bất kể là tự do, hô hấp, cũng bị người khác nắm giữ. Kể từ lúc xuyên đến thế giới này, cô gần như chưa có một ngày yên ổn. . . . . . Trước là Gia Mậu, hôm nay là Bỉ Lợi. Trong lòng cô tức giận, hiển nhiên trên mặt cô cũng viết đầy (biểu hiện rõ) nên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp.
"Chậc chậc, A Nhĩ Bá Đặc chính là thích bộ dạng thế này của cô sao? Khuôn mặt nhỏ nhắnãinh đẹp như vậy, không phải lựa ý mà theo, mà lại là chống cự - trách móc - -” Mí mắt Bỉ Lợi rủ xuống, cặp mắt nhìn chằm chằm cô, nói: "Thật là một khuôn mặt động lòng người mà!"
"Anh mà nói thêm một câu nữa, thì tôi bảo đảm tôi sẽ nhổ nước miếng lên người anh!" Hai hàng lông mày Thất Dạ nhướng lên, cặp mắt to sáng lên, giống như hàn băng, đâm thẳng vào ánh mắt của Bỉ Lợi.
Quả nhiên là người con gái mạnh mẽ, khó trách có thể ở bên cạnh A Nhĩ Bá Đặc lâu như vậy. Thậm chí, A Nhĩ Bá Đặc còn vì cô ta mà xin thuốc ở chỗ An Đức Liệt Vương, không tiếc sinh mệnh hạ giá cao, đến sa mạc Lý Sa bán mạng canh giữ vùng đất đó! Thật đúng là. . . . . . Chết không oán tiếc!
"Cô đủ độc!" Bỉ Lợi cười cười, bàn tay đưa ra, dọc theo gương mặt cô nhẹ nhàng vỗ vỗ, cảm giác được làn da cô non mềm đầy xúc cảm, cười khan một tiếng, nhỏ giọng nói: "Đừng nói là A Nhĩ Bá Đặc thích, ngay cả tôi cũng thích rồi đấy!"
"Thật xin lỗi, nói cho anh biết, anh không có thu hút được sức quyến rũ của tôi!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thất Dạ xoay sang chỗ khác, không nhìn hắn, chỉ lạnh lùng nói: "Muốn chơi, hay là đi tìm mấy người phụ nữ trên tinh cầu Chafee của các anh mà chơi!"
"Cô như vậy, sẽ chỉ làm cho người khác càng muốn chơi. . . . . . cô!"
Lời này của Bỉ Lợi, giống như lời than vãn thấm vào tai Thất Dạ, xen lẫn, hơi thở ấm áp!
Nói thực ra, cách thức nói chuyện như vậy, chỉ khiến Thất Dạ càng thêm chán ghét!
Cô có thể cảm thấy được, so sánh với Gia Mậu, người đàn ông Bỉ Lợi • Trát Ca, kiềm chế dục vọng cũng không kém. Nhưng không biết, có phải hay không bởi vì trên người Gia Mậu toát ra hơi thở trong sạch, mà trên người người đàn ông này lộ ra một ít mùi nước hoa nhàn nhạt, khiến cô cảm thấy chán ghét!
Cô khẽ cười cười “Xuy” một tiếng, mặc dù cả người bị áp chế, nhưng khí thế không hề suy giảm. Khuôn mặt nhỏ nhắn xoay trở lại, ngước mắt, vừa lúc tầm mắt cô chạm vào ánh mắt hắn, thời khắc khóe miệng hắn khơi lên một chút ý cười, thì phun ra từng câu từng chữ rõ ràng: "Bà đây đối với cháu, không có hứng thú!"
"Vật cưng này thật là thú vị, có thể đào tạo, mấu chốt là. . . . . . Hiện tại, tôi đối với cô có hứng thú!"
Môi mỏng Bỉ Lợi khẽ nhếch, chợt bàn tay nâng cằm Thất Dạ lên, đầu ngón tay thon dài nâng cái cằm tinh tế - mềm mại của cô, một chút một chút di chuyển xuống dưới, mơn trớn lên cái cổ cô, xương quai xanh gợi cảm, thẳng hướng cúc áo cô, động tác thăm dò vào - -
Thất Dạ cắn chặt hàm răng, hai vai dùng sức lắc lư, nhưng đáng tiếc, không có chút hiệu quả nào. Cô, lông mày dựng ngược,