Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.

mắt lạnh trừng lên, nhìn về phía người đàn ông muốn mở miệng chửi ầm lên, không ngờ lại có một giọng nói trầm thấp hờ hững của người đàn ông truyền tới.
"Bỉ Lợi • Trát Ca, tôi cho cậu ba giây, nếu như cậu không chịu buông cô ấy ra, súng này. . . . . . Sẽ cướp cò!"
Trong đêm tối, thanh âm kia, tiếng nói trầm thấp - nhạt nhẽo, như một luồng gió thoáng qua, êm ái, điềm tĩnh, làm cho người khác cảm thấy thoải mái! Hơn thế nữa mà thôi.
Thất Dạ nhìn về phía phát ra âm thanh, nhưng thấy gần kề (gần trong gang tấc) nơi này, là một khẩu sung lục, đặt chính giữa trán Bỉ Lợi • Trát Ca.






Ở tinh cầu Chafee, người dám có phong thái phách lối như vậy e rằng cũng không nhiều lắm, dù sao, Bỉ Lợi • Trát Tây cũng được coi là con em quý tộc ở trong Hoàng thành Lạp Ma, huống chi, bản thân hắn còn lên được đến cấp bậc Thượng tướng, ai muốn khiêu khích hắn, căn bản là không muốn sống nữa. Thế nhưng cái người cầm súng kia, tương đối bình tĩnh, nhìn xem, tay của hắn cũng không run chút nào, giọng nói càng bình tĩnh - thản nhiên, bên trong còn mang theo sự cảnh cáo, hình như là. . . . . . Bỉ Lợi cũng không làm theo lệnh của hắn là lập tức thả cô ra, hắn lại thật sự cài ngón tay vào lẫy cò, một súng bắn thẳng vào trong đầu Bỉ Lợi!
"Chậc chậc, ngọn gió nào thổi Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đến đây vậy?" Nghiêng mặt sang bên, liếc mắt nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Gia Mậu, mặt mày Bỉ Lợi • Trát Tây giương lên, khóe miệng nhếch lên một đường cong, di động, mùi vị đó, rất có một chút cảm giác “vân đạm phong khinh”.
"Ba, hai, một. . . . . ."
Gia Mậu cũng không đáp lại, nhưng lại bắt đầu đếm, thanh âm nhạt nhẽo, đều đều, từng chữ từng chữ, đi sâu vào lòng người. Âm thanh chữ "Một" rơi xuống cuối cùng, nòng sung lập tức chuyển động, ngón trỏ áp vào vị trí bóp cò, mắt thấy nó sẽ không chút do dự chuyển động - -
Chính vào thời khắc này, trong nháy mắt Bỉ Lợi buông Thất Dạ ra, cùng giống nhau, bằng tốc độ nhanh nhất - -
Đợi đến khi xe Bỉ Lợi biến mất, con ngươi Thất Dạ, chậm rãi nâng lên, tầm mắt, cùng với ánh mắt của cái người chưa từng rời mắt khỏi cô nhìn nhau.
Cách mấy ngày, người đàn ông vẫn trước sau như một, tuấn mỹ, ngũ quan như cũ được điêu khắc tinh tế hoàn mỹ không khiếm khuyết. Có lẽ vì vừa giao chiến với giặc ngoài, vừa long đong vất vả, mệt mỏi quay về, nên trên người hắn toát ra chút gian nan vất vả, nhưng đúng là nhiêm nghị mê người rồi! Cặp mắt thâm thúy, mãi mãi như lốc xoáy của dòng nước, có thể hút người vào, bị lạc vào thế giới của hắn, không cách nào tự thoát ra được!
Loại đàn ông này, quá đáng sợ. Để cho người khác đố kỵ, rồi lại điên cuồng say đắm!
"Anh. . . . . . Không phải đã chết rồi sao?" Thất Dạ hơi chút do dự, mới khẽ mở cánh môi, hỏi điểm mấu chốt đáng ghét này.
Lần trước nghe thấy những nữ người làm thảo luận chiến tranh khốc liệt, cô cho là, hắn cũng không thể may mắn sống sót. Nhưng mà, tại sao hắn lại đột nhiên xuất hiện, không hiểu sao lại còn cứu cô trong lúc dầu sôi lửa bỏng, loại cảm giác này, không đúng lắm!
Rốt cuộc, hắn làm sao mà làm được?
"Thế nào, muốn tôi chết, dễ chạy trốn?"
Môi mỏng Gia Mậu tà tà cong lên, con ngươi sâu - tối, nhẹ nhàng híp, trong khe hẹp, thật sự cũng không nghĩ luồng lệ khí của Thất Dạ, ngược lại bình tĩnh, lạnh nhạt, giống như đang cùng cô thảo luận, giống như đợi chút đồ ăn để lấp đầy bụng vậy!
Hành động đó. Thất Dạ lại cảm thấy tay chân có chút lạnh lẽo - -
Nếu đổi lại là ngày thường, với tính tình của người đàn ông này, hắn nhất định sẽ nắm nhặt cổ cô, rống về phía cô: "Cô lại dám chạy trốn, không muốn sống nữa sao?" Blah Blah . . . Nhưng rõ ràng, hôm nay tâm tình của hắn hình như tốt, thậm chí, còn có chút dịu dàng.
Là vì đánh thắng trận, đang hưởng thụ cảm giác vui sướng sống sót sau tai nạn sao? !
Thất Dạ không hiểu, chỉ là ứng phó qua loa một câu: "Dĩ nhiên, anh chết tôi mới có thể chạy trốn!"
"Tiếc là, chạy ra khỏi thế giới của tôi, còn có một thế giới khác tàn ác hơn đang chờ cô!” Một câu nói của Gia Mậu, đã nói ra sự thật tàn nhẫn. Đầu ngón tay hắn, từ cái cổ tinh tế, chậm rãi đi xuống, đáy mắt hiện lên tia sáng, rõ ràng bắt đầu có chút nham hiểm – tàn ác: "Vừa rồi, hắn đã chạm vào cô?
Đầu ngón tay hắn chạm xuống chỗ cùng với vị trí vừa rồi Bỉ Lợi chạm, giống nhau như đúc, quả thật là không có kẽ hở, trùng khớp với nhau - -
Đầu lông mày Thất Dạ nhẹ nhàng nhíu chặt lại, thấy tình huống bây giờ có chút đặc biệt, cô cũng không dám loạn, chỉ là khẽ cắn môi, nhỏ giọng hỏi thăm: "Gia Mậu. . . . . . Làm sao anh tìm được tôi?"
Theo lý mà nói, cô đang tạm thời chạy trốn , không có nói trước với bất kỳ ai, nhưng mà,hắn lại đột nhiên theo tới nơi này. Phải biết rằng, rạng sáng ngày hôm qua hắn mới ở biên giới đánh trận, chỉ trong vòng một ngày, không những quay lại, mà còn đứng ở trước mắt cô, hiển nhiên khiến cô có chút ngạc nhiên. Không lý do, hắn ở biên giới, cũng đã dự đoán được cô sẽ xuất hiện ở này đi?
"Việc này sao. . . . . ." Gia Mậu cư