Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé...!
Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.
ày cũng không muốn buông
tay. Bỗng chốc con ngươi cô nhẹ nhàng híp lại, bình tĩnh, đem ý nghĩ trong đầu trồi lên để sử dụng: dùng ngón tay cô, một tay bóp vào nơi yếu ớt nhất của người đàn ông, nghĩ rằng có thể bằng hành động ngu xuẩn này, buộc hắn buông cô ra!
Đáng tiếc, cô mới chạm vào đó, thời điểm cô chuẩn bị bóp chặt nơi yếu ớt của hắn, người đàn ông này lại áp chế ngón tay cô xuống. nàng mới ban rớt một cây, hướng đệ nhị cây nếm thử thời điểm, người nam nhân kia lại đem đệ nhất cây ngón tay ép xuống. Sau khi vòng đi vòng lại vài hiệp như thế, Thất Dạ tức giận, bực tức nói: "Gia Mậu, chúng ta chơi trò ước định!"
"Ha ha, có phải hay không, cô muốn vặn đứt cây gậy của tôi, nếu cô vằn đứt nó, tôi không thế một lần nữa ép về?" Coi như không thấy vẻ mặt của cô, Gia Mậu nói ra ý nghĩ của cô. Hắn cười nhẹ, dọc theo tai cô vừa thổi khí, vừa nói: "Tôi, tại sao phải cùng cô ước định?"
"Anh là đàn ông thì nên biết, hành động khi dễ phụ nữ là đáng xấu hổ!" Thất Dạ nổi cáu, cười lạnh, lấy phép khích tướng mỉa mai nói: "Anh không dám đánh cược với tôi, có phải hay không sợ tôi thắng, tôi sẽ vặn bung tất cả ngón tay của anh ra?"
"Nghe qua, có vẻ cô rất tự tin mình có thể vặn bung ngón tay của tôi ra!"
"Có giỏi thì đánh cược!"
Tiểu gia hỏa, phép khích tướng này, dùng thật không tốt!
Gia Mậu khẽ “hừ” một tiếng, lạnh nhạt nói: "Nếu như cô thỏa mãn một điều kiện của tôi, tôi liền đồng ý!"
"Nói!" Vì có thể đạt thành mục đích, đừng nói một, một trăm, Thất Dạ cũng tuyệt đối đồng ý!
"Quay sang đây, hôn tôi một cái, ta liền đồng ý!"
Biến ~ thái quả nhiên là biến ~ thái, nói ra điều kiện như vậy, cũng đặc biệt sắc ~ tình!
Không phải hôn một cái sao? Dù sao trước đây đã hôn vô số lần rồi, cô hôn!
"Được, một lời đã định!" Thất Dạ hít sâu, nghiêng mặt đi, mắt thấy khuôn mặt tuấn mỹ người đàn ông này đang bị màu bạc ánh trăng vẽ lên, vẻ mắt nổi li ti vui sướng, cảm giác không chịu thua dâng lên ở trong lòng. Cô mím môi, đôi mắt xinh đẹp nhẹ nhàng híp lại, khóe miệng thoáng qua nếp nhăn trên mặt khi cười, bỗng chốc lòng bàn tay bưng lấy hai má người đàn ông, khuôn mặt nhỏ nhắn dần dần đưa tới dọc theo khóe miệng người đàn ông - -
Dưới bóng đêm, môi người đàn ông, nhàn nhạt chu lên bong loáng, quả thật là hoàn mỹ đến không chê vào đâu được. Bất kỳ ai thấy, chắc đều sẽ nguyện ý hôn một cái!
Gia Mậu đối với hành động này của Thất Dạ, thật sự có chút không ngờ.
Hắn tưởng rằng, hắn để cô hôn hắn, cô cũng chỉ hôn xã giao – qua quýt cho xong chuyện, nhưng mà, cư nhiên cô hôn môi hắn. . . . . .
Đây là lần đầu tiên, cô chủ động hôn hắn như thế - -
Tuy rằng, khi bốn cánh môi chạm vào nhau, hắn cảm thấy môi dưới nổi lên một tia hơi đau đớn tê dại - miệng bị cắn.
Ngay sau đó, hắn hiểu được một chuyện: Nam Thất Dạ, không phải hôn hắn, mà là cắn!
Tiểu gia hỏa này, cư nhiên bắt chước chiêu này của hắn! Thậm chí, còn lấy gậy ông đập lưng ông, xem ra, lá gan của cô, ngược lại càng luyện càng lớn rồi, quả thật cũng nhanh muốn cưỡi lên trên đầu hắn đi - -
Chỉ là, tối hôm nay, hắn sẽ không so đo. Bởi vì, hắn muốn dùng biện pháp giày vò cô, còn nhiều hơn như thế này, ứng dụng một lần!
Cảm thấy môi dưới người đàn ông trào ra vị máu tươi, Thất Dạ không chút do dự dùng sức cắn mút, từ vị trí vết thương của hắn thấm ra tia máu, từng chút hút hết vào trong miệng, tại thời khắc chạm vào ánh mắt của người đàn ông, đôi mắt cô lóe ra tia sáng trêu tức nhàn nhạt, nhanh chóng buông lỏng bàn tay, cánh môi dời khỏi miệng hắn.
Đồng thời, ở thời khắc cô quay đầu lại lần nữa, đem hút máu tươi vẫn chảy ra ngoài vào trong miệng!
"Bảo bối, em nên bắt bọn nó cũng nuốt xuống!" Gia Mậu phụ giúp cô đặt bàn tay ngang hông, bỗng nhiên sức mạnh gia tăng, nhỏ giọng trêu chọc: "Những thứ đó, rất trân quý!"
"Những thứ ghê tởm như vậy, ai muốn nuốt chứ!" Thất Dạ nhẹ “xuy”: “Xin Thượng tướng đại nhân, không nên quên lời đồng ý của mình là được!"
"Ha ha, làm sao có thể?"
"Tốt nhất là thế." Thất Dạ cũng không nói nhảm với hắn, một lần nữa đưa tay ra vặn ngón tay hắn.
Nàng vốn cho rằng, cũng chỉ là năm ngón tay mà thôi, cũng không tốn bao nhiêu sức lực, dù sao vừa nãy cô cũng vặn bung được mấy ngón - -
Nhưng mà, đến giờ phút này, Thất Dạ mới phát giác được cô lầm rồi. Hơn nữa, đánh cược với Gia Mậu, cô chịu thiệt lớn!
Ngón tay người đàn ông, hình như gắn kết với than thể cô, bất quá, cách lớp quần áo dán chặt vào eo cô, cô hao tốn được một lúc, cũng không có cách nào vặn bung, cho dù chỉ là một chút! Hèn chi, hắn chấp nhận khiêu chiến của cô! Cô thật ngu xuẩn, cho là mình có thể đối chọi với hắn một, hai, nào ngờ, cô vẫn bị người đàn ông này khống chế hoàn toàn!
"Gia Mậu, anh buông tay cho tôi!" Đến cuối cùng, thật sự không còn cách nào, Thất Dạ nghiêng mặt, trợn tròn đôi mắt hướng về phía người đàn ông quát: “Anh ghìm chết tôi rồi!"
Chính xác là như vậy, thời điểm cô vặn ngón tay hắn ra, chẳng những không bung ngón nào, thậm chí khiến ngón tay hắn, càng lúc càng buộc chặt, siết đến mức bụng