Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.

dù là hoàng tử thứ, về danh vọng vương vị cũng không bằng hoàng tử trường Tát Khắc Tốn, nhưng cơ trí cùng năng lực ứng biến của Phí Nhĩ Lạc, tuyệt đối là có điểm đặc sắc riêng. Đây, rõ ràng là trận hài kịch, nhưng qua lời anh ta nói một phen, chỉ sợ nếu nói đến tai vua An Đức Liệt, sẽ đảo qua một loại tư vị khác đi! Quả nhiên, không hổ là người tranh đoạt vương vị mà anh và Gia Mậu đều tin tưởng.
Trong vương tộc, kiêng kỵ nhất là đấu đá, Phí Nhĩ Lạc nói như vậy một hồi, đều nâng anh ta và Tát Khắc Tốn lên một tầm khác. Coi như đây chỉ là hòa bình giả dối, nhưng lại không thể phủ nhận, đây tuyệt đối sẽ là cảnh tượng mà vua An Đức Liệt thích nhìn thấy nhất.
Hoàng tử trong lúc này, lễ nghi tương hỗ nhau. Hơn nữa, không có bất kỳ người nào nhân cơ hội làm bừa. Coi như bữa tiệc này mất điện một chút, cũng có là cái gì?
Danh tiếng của hoàng thất, trong tương lại gần, sẽ càng ngày càng tốt. Đây cũng là điều mà vua An Đức Liệt muốn duy trì!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
"Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc." Đỗ Bang sau khi dẩy cửa ca bin ra xong, khẽ nghiêng người, hướng về phía Gia Mậu cung kính mở miệng: "Đến rồi."
"Ừ." Lông mày Gia Mậu rủ xuống, con ngươi nhìn cô gái trong ngực đã sớm ngủ thiếp đi từ lúc nào rồi, trong tròng mắt có một tầng ánh sáng xoay vòng. Cánh tay dài của anh ôm ngang thân thể cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô, gật đầu với Đỗ Bang một cái.
Đỗ Bang hạ bậc thang xuống để anh có thể thuận lợi một chút bước xuống mặt đất, nhỏ giọng nói: "Mã Đinh đã đợi ở bên trong, lập tức có thể khám bệnh cho tiểu thư Nam Hi."
"Tốt!" Gia Mậu gật đầu, lông mày rủ xuống, mắt thấy, cô gái trong ngực, đúng lúc này đang từ từ tỉnh lại.






Giờ phút này nhìn lại chính bản thân mình đang đưa thân vào trong ngực người đàn ông, mà chỗ bọn họ đang ngồi, chính là phủ của Gia Mậu. Thất Dạ đưa tay lên lau khóe mắt, chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: "Đến nơi? !"
Động tác và cử chỉ của cô, rất giống như đứa trẻ, khác nhau một trời một vực so với biểu hiện kiên cường - cứng rắn thường ngày của cô! Nhưng ánh mắt Gia Mậu lại không thể rời bỏ.
Cô gái có làn da màu đồng nhạt, khá mê người, lông mày dày, chợt lóe lên, giống như trong mộng, Thải Điệp vỗ vỗ cánh mỏng muốn bay đi. Cô gái có ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần, một đôi mắt xinh đẹp trong veo như làn nước mùa thu, màu sắc say mê, lại giống như sương mù, có chút không chân thật. Đôi môi yêu kiều nhẹ vểnh lên, ẩm ướt giống như giọt sương sáng sớm, say mê động lòng người. Rõ ràng không có ý muốn đáp lại anh, trong lúc vô tình lại tản ra sức quyến rũ hấp dẫn riêng biệt của cô! Lay động lòng người.
Có lẽ, dùng tĩnh chế động, dùng hình ảnh con thỏ bỏ chạy để hình dung cô là đúng nhất!
Cô là một cô gái quật cường như vậy, thời điển cô để cho người khác chơi đùa, rốt cuộc thì cũng nhịn không được mà suy nghĩ, cô rốt cuộc là cô gái đau khổ như thế! Vĩnh viễn, anh đều dùng phương thức của mình để hấp dẫn lực chú ý của người khác!
Thất Dạ cắn răng, cái đầu nhanh chóng quay sang hướng khác.
"Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, bác sỹ Bác vừa tới, cậu ta đang chờ ngài trong phòng khách!" Mã Lệ đứng ở trước bậc cầu thang mở miệng, nhìn thấy Gia Mậu bước đến còn ôm Thất Dạ, liền vội vàng tiến lên nói: "Tôi sẽ mời anh ta đến phòng ngủ chờ ngài!"
"Ừ!" Gia Mậu lạnh nhạt đáp một tiếng, trực tiếp cất bước tiến vào thang máy.
Tầm mắt Thất Dạ nhìn theo bóng dáng Mã Lệ khuất bóng ở cửa phòng khách, cho đến khi nhìn thấy trang phục ưu nhã của Mã Đinh • Bác đứng dậy khỏi ghế sofa, mới lôi kéo áo của Gia Mậu, nói: "Anh đã kêu anh ta đến từ trước?"
"Tôi không muốn nhìn thấy, một tên ngu ngốc bởi vì làm trễ nãi thời gian cứu chữa mà bị giày vò đến chết!"
Thanh âm Gia Mậu không tính là nghiêm nghị, nhưng tuyệt đối không phải ôn hòa. Nhưng lần này, Thất Dạ nghe thấy không biết vì sao lại thấy vô cùng hưởng thụ.
Cô biết rõ, theo lời nói của Gia Mậu thì cái tên ngu ngốc kia chính là cô! Mà anh chọn sử dụng máy bay trực thăng để trở về phủ, là bởi vì. . . . . . Giúp cô tranh thủ thời gian?
Anh dụng tâm lương khổ như vậy, là thật sự quan tâm cô, hay chỉ là không muốn mất đi một món đồ chơi? !
Thất Dạ, đoán không ra!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Bị cặp mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào quá trình mình chẩn đoán thương thế cho cô gái, Mã Đinh thật sự cảm thấp có chút áp lực. Nhưng mà, anh không có can đảm hướng về phía người đàn ông kia hô, để tránh một chút lời nói. Phải biết rằng, con ngươi người đàn ông kia có bao nhiêu nghiêm túc, giống như chỉ cần anh làm ra một chút hành động kiểm tra dư thừa sẽ bị người đàn ông kia giết! Nhưng trên thực tế, trừ những tiếp xúc cần thiết thì anh cũng chỉ chăm chú chữa bệnh cho cô gái. Mà thỉnh thoảng anh chỉ đè nhẹ lên miệng vết thương của cô để xem thương thế thế nào, nhưng đó cũng là hành động cần thiết. Mỗi lúc như vậy sẽ cảm thấy ánh mắt của người đàn ông kia bắn tới phía mình, lại càng sắc bén hơ


XtGem Forum catalog