pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342324

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.

ắn kia; hoặc là cầm cái kim nhỏ đâm vào ngón tay cô; hay là cầm con dao nhỏ rạch lên gương mặt xinh xắn kia, từng nhát từng nhát một . . . . . . Đương nhiên, những thứ này cũng chưa là gì, bởi vì đối tượng là cô! Chỉ là, nếu như chúng tôi từ trong tay người nào đó đem gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp này mang đến trước em trai cô, khiến cho người từ nhỏ sống trong an nhàn sung sướng như cậu ta chịu đựng cảm giác này, không biết sẽ cảm thấy thế nào nhỉ!"
"Đừng — —" Chu lo lắng lắc đầu: "Cầu xin các ngài, làm ơn, đừng đối xử với em ấy như vậy!"
"Thì ra là cô rất quý cậu ta!"
"Tiểu nhân không thể nói, nếu tiểu nhân nói, em trai tiểu nhân sẽ. . . . . ."
"Nếu cô không nói cậu ta cũng có chuyện. Nhưng nếu như cô nói, có lẽ chút nữa chúng tôi sẽ có cơ hội cứu cậu ta về!"
Chu nghe vậy, có chút kinh ngạc nhìn Đỗ Bang: "Thiếu tướng Đỗ Bang, ngài sẽ cứu em trai tiểu nhân sao?"
"Để xem biểu hiện của cô thế nào!"
"Tiểu nhân nói, tiểu nhân nói hết. . . . . .Những việc kia đều có giấy truyền đến tay tiểu nhân." Chu cấp tốc nói: "Người tới đem tiểu thư Nam Hi mang đi đeo khẩu trang, tiểu nhân không nhìn rõ mặt của người đó. Chỉ là, tiểu nhân có thể xác định người đó là lính đi tuần trong cung, bởi vì trên hông người đó có súng, tiểu nhân nhận ra đó là súng mà chỉ có tuần cảnh trong cung mới có! Hơn nữa — —"
"Nói tiếp!"
"Trên vai áo có huy chương, hình như là trưởng quan!" Khi Chu nhìn thấy ánh mắt sắc bén của anh, cuối cùng cũng nói hết tất cả những gì cô biết.
Mày rậm của Đỗ Bang tà tà nhếch lên, con mắt nhìn Gia Mậu.
Khóe miệng người đàn ông kia thấm ra nụ cười lạnh, trong mắt là một mảnh sương mù.
"Tiêu diệt hết!" Đỗ Bang khẽ nghiêng người, nhường đường cho Gia Mậu. Đồng thời, phân phó Đường Na: "Bắt được em trai cô ta cũng giải quyết luôn!"
Chuyện bọn họ muốn biết cũng đã biết rồi, vì vậy hai người kia không còn giá trị lợi dụng nữa!
Chu nghe thấy người đàn ông nói vậy, sắc mặt đại biến, tức giận nguyền rủa nói: "Vừa này anh nói cái gì? Không phải anh nói sẽ cứu em trai của tôi sao? Tại sao anh nói chuyện không tính toán gì hết?"
"Đây là quy tắc trò chơi!" Mặt Đỗ Bang không chút thay đổi, móc súng lục bên hông Đường Na, tiếp đó theo Gia Mậu đi ra phía ngoài. .
"Ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của các cô!" Đường Na nhẹ ‘xuy’ một tiếng, trong mắt sáng lên tia lạnh lẽo.
"Để lại Chu, giao cho tiểu thư Nam Hi! Không được để lộ tin tức ra ngoài, sau khi tìm thấy em trai cô ta đưa về trường học. Còn cô gái kia, thủ tiêu!" Người đàn ông đang đi đến cửa phòng lại cất giọng nói: "Còn nữa, sau này phải học hỏi Bố, lúc nào nên động thủ lúc nào không, giải quyết hết chuyện này đi!"
Đường Na sửng sốt, có chút hoài nghi mình nghe lầm, cô không khỏi xuay người lại, thấy Đỗ nhìn cô cười nhạt rồi gật đầu, không khỏi nhướng mày.
"Đừng có giết tôi — —"
"Đoàng — —"
Thanh âm chói tai vang lên, ngay sau đó là tiếng súng thanh thúy vang khắp phòng dưới đất!
"Trưởng quan tuần cảnh cung Hoàng Hậu có năm người, thứ tự là. . . . . ."
"Đỗ Bang!" Gia Mậu cắt đứt lời nói của Bố, con mắt sắc bén: "Người đó tới cùng là ai, cậu cũng biết!"






"Thuộc hạ biết." Nghe lời nói của Gia Mậu, Đỗ Bang lập tứ tiếp: "Chỉ là, thuộc hạ có một chuyện muốn thỉnh giáo Thượng tướng."
"Nói đi!" Ánh mắt nhìn dọc theo cửa sổ sát đất, mắt thấy phía Đông ánh sáng mờ quét xuống, ánh mắt sâu kín của Gia Mậu chuyển sang sâu thẳm.
Một ngày mới lại đã đến rồi! Điều này đại biểu cho một cuộc cạnh tranh mới, cũng sẽ bắt đầu!
Đỗ Bang liếc nhìn xung quanh một vòng, mới nhỏ giọng nói: "Thượng tướng, ngài xử tử một cung nữ, còn một người giữ lại trong phủ, chỉ sợ sau này . . . . . ."
"Cậu sợ sẽ có phiền toái tìm tới cửa?" Bên lông mày Gia Mậu, trong tròng mắt là một mảnh ánh sáng u ám - sắc bén di động: "Tát Khắc Tốn? Mạn Ny Ti? Hoàng hậu Mễ Hiết Nhĩ hay là An Đức Liệt Vương?"
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Nhìn thấy cô gái tiến vào phòng, gương mặt tức giận hất toàn bộ những thứ trên bàn xuống đất, Mã Lệ nhướng mày, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ trách cứ: "Đường Na, cô đang làm cái gì?"
"Tại sao?" Lòng bàn tay Đường Na hung hăng đạp lên mặt bàn, ngửa cổ ra sau ghế dựa, cắn răng nghiến lợi nói: "Từ trước đến nay Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc không như vậy, bây giờ tại sao ngài ấy lại để kẻ địch ở bên cạnh, ngài ấy có biết làm như vậy là rất nguy hiểm!"
"Cô có thể nghĩ gì, thì Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc sao có thể không nghĩ tới chứ?" Ánh mắt Mã Lệ nhìn ra cửa, tiến ngồi cạnh Đường Na, đưa tay cầm lấy bàn tây cô, lạnh lùng nói: "Hơn nữa, Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc làm cái gì là quyết định của ngài ấy, còn đến lượt cô tức giận sao?"
"Chị!" Đường Na nhếch miệng nhỏ, không vui nhìn Mã Lệ: "Em chính là hộ vệ được đặc cấp trong phủ, là thuộc hạ của Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, em phải có nghĩa vụ bảo vệ an toàn của ngài ấy. Hiện tại ngài ấy đặt kẻ nằm vùng ở bên cạnh, nhất định gặp bất lợi. Ngộ nhỡ ngài ấy. . . . .