pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.

, rất ẩm ướt, mùi hương ẩm mốc cùng tiếng kêu của cô gái nhỏ lan tỏa ra không khí, nghe thấy không hề thoải mái.
"A a á — —"
Tiếng xích sắt lạ thường vang lên, khiến không gian không có chút ánh sáng này càng chìm lãnh, thanh âm kia vang vọng bốn phía, giống như tiếng nguyền rủa mê lòng người, khiến cho tâm hồn mê muội! .
Tất cả những tiếng vang, sau tiếng "lộc cộc" cửa phòng, yên lặng!
Trong nhà nhàn nhạt tỏa ra một chút ánh sáng, ngay sau đó là tiếng bước chân nhỏ nhẹ truyền đến.
Rất nhanh, hai thân hình liền dừng lại ở bên trong phòng, đồng thời ánh sáng chói mắt bao phủ căn phòng, giống như ánh sáng ban ngày tỏa ra bốn phía!






Nhìn thấy bước chân người đàn ông đang chậm rãi tiến đến gần, khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu nhịn không được mà xuất hiện thần sắc hoảng hốt. Cả người cô khẩn trương căng thẳng như dây cung, cơ hồ không thể đè nén mà gãy giống như là khó chịu. Cô cố gắng muốn nắm chặt bàn tay nhỏ bé thành quyền, nhưng da thịt lại bị điếu thuốc làm bỏng đến mức thối rữa, bởi vậy mà trái tim đau đớn như bị dùi đâm không cần nói cũng biết — —
Nhưng mặc dù như vậy, trên da thịt bị tổn thương, mà bước chân từ phía xa đi lại của người đàn ông đã dừng ở trước mắt cô, thân thể cao lớn cùng đôi mắt thâm thúy trừng lên nhìn cô đáng sợ như vậy!
"Ầm — —"
Thanh âm thanh thúy của vật hạ xuống vang lên bốn phía, cực kỳ giống ở trên pháp trường, thời khắc tội phạm bị buộc lại bằng xích sắt, lúc bị kéo lên trên pháp trường vang lên những thanh âm như vậy!
Bởi người đàn ông lùi đôi chân thon dài ra phía sau, hung hăng hướng bả vai cô đá một cái đau thấu xương, Chu hít một ngụm khí lạnh, bả vai co rúc vào, cuộn người tiến vào trong góc tường. Nhưng cuối cùng cô phát hiện, cô đã không có đường lui — —
"Là lính gác cửa, nói là trong cung truyền ra ngoài, bảo tiểu nhân giao cho Chu." Thanh âm cô gái run rẩy, liều mạng giải thích: "Tiểu nhân căn bản không biết đó là cái gì, thật sự cái gì tiểu nhân cũng không biết. Nếu như tôi mà biết Chu dùng ccais đó hại người, tiểu nhân tuyệt đối sẽ không đưa cho cô ấy!"
Nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của cô, giống như thật sự không biết gì. Sau khi nghe xong, Đường Na nhướng mày, ánh mắt sâu kín nhìn Gia Mậu. Ánh mắt thâm thúy của người phía sau xẹt qua mặt cô, nghiêng mặt nhìn dọc theo Chu.
"Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân." Ngay tại giờ phút này, từ phía của truyền đến tiếng bước chân dồn dập, thân thể cao lớn dừng lại trước cửa. Trong tay người đàn ông cầm một tập tài liệu, sau khi đưa tay ra, nhếch miệng cười khẽ, nói: "Đã tra được rồi."
"Thiếu tướng Đỗ Bang, ngài tra được cái gì?" Đường Na lập tức đứng lên từ trên mặt đất, đi tới nhận tập tài liệu kia.
Đỗ Bang cũng không đưa cho cô, mà tiến lên đưa vào tay Gia Mậu, cũng giải thích cho anh: "Chu, mười tám tuổi, đến từ thế giới thứ ba, hiện đang làm nữ bộc ở trong tẩm cung Mễ Hiết Nhĩ • An Đức Liệt Vương. Nhà cô ta còn có một em trai đang học đại học, họ là hai chị em sinh đôi, nghe nói hôm nay mới tiến vào đại học Quý tộc. Chẳng qua là hai ngày trước cậu ta đột nhiên mất tích, trường học cũng không biết bây giờ cậu ta đang ở đâu . . . . . ."
"Có ý gì." Mắt thấy sau lời báo cáo của Đỗ Bang, sắc mặt Chu tái nhợt, khóe miệng Gia Mậu hiện lên nụ cười: "Nữ bộc trong cung Hoàng Hậu, đi đâu để tìm một người đàn ông hợp tác?"
"Chuyện không liên quan đến em trai của tiểu nhân, xin Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đừng làm thương tổn em ấy. . . . . ."
"Bây giờ người muốn thương tổn cậu ta, chỉ sợ là người đàn ông hợp tác với cô nhỉ?" Đường Na đưa chân lên, hung hăng đạp lên mặt cô gái, chặna ại những lời nói của Chu!
Đỗ Bang có chút ngạc nhiên liếc Đường Na, nhưng mà lực chú ý của Đường Na đều dồn hết lên chơi đùa Chu, không chút để ý, đến khi Gia Mậu ho nhẹ một tiếng, cô mới phản ứng, thu chân ra khỏi mặt Chu.
Sau khi được tự do, Chu nhanh chóng chạy qua chỗ Gia Mậu. Cánh tay bẩn thỉu của Chu nắm lấy ống quần Gia Mậu, nước mắt xông ra, sốt ruột nói: "Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân, cầu xin ngài bỏ qua cho em trai tiểu nhân!"
"Cút ngay!" Đường Na lanh tay lẹ mắt, nhanh chóng hướng lồng ngực Chu hung ác đá, khiến cho Chu vì bị đau mà buông tay đang nắm quần Gia Mậu ra, ngã xuống một bên.
"Mấy ngày không gặp, võ nghệ của Thượng úy Mạc Nại hình như tiến bộ không ít!" Đứng ở một bên, Đỗ Bang khẽ cất giọng giễu cợt.
Đường Na thoáng sửng sốt, sau đó có chút đỏ mặt xấu hổ, cô ngượng ngùng nhìn Gia Mậu một cái, sau đó quay người lại, lùi vài bước đứng sang một bên.
Gia Mậu không nói, nhưng mà con mắt sắc lại nhàn nhạt liếc qua Chu, giống như vừa vặn nhìn cô cũng đã biết cô đang sợ cái gì! Mặt cô biểu hiện rõ.
"Chu đúng không?" Lòng bàn tay Đỗ Bang xoa xoa, nhìn cô gái đáng yêu nằm dưới đất, lạnh nhạt nói: "Dùng tàn thuốc làm bỏng tay, ở trong quân đội đó chỉ là trừng phạt nho nhỏ mà thôi, đối phó với cô gái như cô, chúng tôi sẽ thoái mái đùa chơi. Ví dụ như . . . . . . Cầm cái búa nhỏ, đập lên mười đầu ngón tay nhỏ nh