Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.

"Thì ra là, hắn còn chưa có hưởng thụ cô!"
"Câm miệng!. . . . . ." Bởi vì đau đớn, giọng nói của cô gái rõ ràng có chút yếu đuối. Dưới ánh trăng, đôi lông mày của cô nhíu chặt, hai phiến môi mỏng khẽ lay động, trong mắt có lớp sương mù bao phủ. Nhưng tất cả đều không thể che dấu được, cảm giác khuất nhục khi bị chơi đùa này. Bàn tay cô nắm chặt vào ga giường, đầu ngón tay vì dùng lực quá lớn mà bấm mạnh vào lòng bàn tay, cơ hồ liền muốn chọc thủng cả bàn tay!
"Huyệt động nhỏ nhắn ở phía dưới của cô, giống như không ngừng mời gọi, chờ. . . . . . được lấp đầy!" Người đàn ông khẽ cười trong đêm tối, mang theo một luồng hơi thở lạnh lẽo như ma mỵ, trêu chọc trái tim băng giá của cô!
Tắc Tây Lợi Á cắn chặt hàm răng, cánh tay vung lên, muốn tát một cái thật mạnh vào gương mặt hắn.
Người đàn ông kia ra tay thật nhanh nhẹn, ở trong bóng tối, vẫn vững vàng khống chế được cổ tay cô. Bàn tay hắn bóp mạnh, khẽ “hừ”, trầm giọng lạnh lùng nói: "Không biết điều!"
Lời nói vừa dứt, ngón tay liền dọc theo cổ tay cô xuống vị trí gân cốt dùng sức điểm mạnh.
Tắc Tây Lợi Á chỉ cảm thấy cả cánh tay đều giống như chết lặng, đau đớn này như đâm thẳng vào tim, làm đôi lông mày cô càng thêm nhíu chặt. Cô thiếu chút nữa thì không thể chịu đựng thét lên tiếng thét chói tai, nhưng người đàn ông kia nhanh hơn một bước, kịp thời đem cái miệng nhỏ nhắn của cô chặn lại.
Lưỡi của hắn, giống như linh xà, xâm nhập vào cái miệng nhỏ nhắn của cô, dây dưa gặm cắn đầu lưỡi của cô, tiến thẳng vào trong cổ họng cô, làm cô. . . . . . Hô hấp không thông.
Thân thể, khi bị hắn ác ý đụng chạm, trở nên hoàn toàn vô lực. Cô chỉ có cảm giác như trời đất đều bị đảo lộn trước mắt, ngay cả ý nghĩ cùng đàn dần chìm vào mê man. Cô nhắm chặt mắt, mệt mỏi nghĩ, nếu như đây chỉ là một giấc mộng thì tốt biết bao.
Ngày mai tỉnh lại, tất cả sẽ giống như bình thường, không phải sao?
Chỉ mong mãi mãi sau này, sẽ không bao giờ gặp phải ác mộng như thế này nữa.
Thượng Đế, như vậy, được không?
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thất Dạ biết, nếu nếu như đêm nay người đàn ông này ngủ lại đây, như vậy, bọn họ tất nhiên phải ngủ cùng một giường, điều này rất nguy hiểm.
Mặc dù rất rõ ràng về chuyện này, nhưng muốn cô tỉnh táo thừa nhận sự thật này thì thật sự là đã làm khó cô rồi.
Lúc anh ta đang tắm rửa trong phòng tắm, cô có chút chần chừ lo lắng không khỏi đi đi lại lại trong phòng. Cho tới khi nghe thấy tiếng nước chảy ngừng hẳn, toàn thân cô cứng đờ, liền lập tức lao thẳng lên cái giường nhỏ trong phòng, nhấc lên cái chăn rúc thẳng vào bên trong, kéo chăn chùm qua đầu, giả bộ ngủ say.
Không sai, cô cùng Gia Mậu đích xác là đã từng có thân mật. . . . . . Không chỉ là thân mật, mà là đã từng đụng chạm tiếp xúc rất thân mật. Nhưng không lý nào, cô lại phải để mặc cho anh ta chi phối mình chứ?
"Ngủ?"
Theo tiếng bước chân người đàn ông truyền đến, tuy nhắm mắt lại nhưng cô vẫn cảm nhận được một bóng dáng đang đung đưa, Thất dạ nghe được hai chữ nhàn nhạt này của Gia Mậu, tưởng rằng anh trực tiếp bỏ qua rồi. Nhưng là, kế tiếp, lời anh ta nói ra lại khiến cô trực tiếp trợn tròn mắt.
Bởi vì, Gia Mậu nói, ngủ thiếp đi vừa đúng lúc, tôi có thể tùy thời xuống tay!
Ánh mắt chống lại cặp mắt cười như không cười của người đàn ông kia đang chằm chằm nhìn cô, Thất Dạ trong lòng than vãn một tiếng.
Nam Thất Dạ, cái người đần độn này, lại bị tính kế!
"Anh bệnh thần kinh à!” Trong lòng dâng lên một cỗ lửa giận, cô gái khẽ cắn răng ngà, lạnh lùng trừng Gia Mậu: "Đứng trước mặt tôi làm cái gì, lăn đến giường đi ngủ đi!"
"Tối nay không được phép ngủ!" Cánh tay dài của Gia Mậu vươn tới xách cổ áo phía sau của Thất Dạ, đem cả người cô nhắc bổng lên.
"Làm cái gì?" Thất Dạ giận, đập vào tay anh, cô dùng sức khá mạnh, lại đúng lúc anh vô ý buông lỏng cổ áo cô, cô bởi vì cả người đột ngột rơi xuống, liền trực tiếp nhào vào trong lồng ngực anh, cái này là, chính thức ôm ấp yêu thương!






"Tôi chỉ nói không ngủ mà thôi, cô lại nóng lòng như vậy??"
Giọng nói nhạo báng bật ra từ môi mỏng của người đàn ông, tràn đầy hài hước thích thú. Câu nói đó làm khuôn mặt đang dán chặt trên lồng ngực anh, cùng cả thân thể của cô gái không tự chủ được bắt đầu nóng lên. Cô cắn răng, dùng sức ổn định hô hấp của mình, thật vất vả cố gắng nỗ lực giúp thân thể đứng vững, lòng bàn tay đẩy lồng ngực người đàn ông muốn thoát ra ngoài, cô ho nhẹ một tiếng, rất vô sỉ mà nói: "Tôi không nóng lòng, dục tốc bất đạt. Lại nói, anh cũng không có khả năng gì đáng kể, nên tôi muốn thử xem khi có người đẹp ngồi trong lòng thì anh có thể bình tĩnh, tâm cũng không rối loạn hay không thôi!"
Gia Mậu đối với việc cô cố gắng cứu vãn mặt mũi cũng không chú ý lắm, cả người anh đều lơ đễnh, môi mỏng khẽ nhếch, đáy mắt thoáng hiện một tia u ám hoang mang: "Tới đây!"
Vừa nói vừa đưa tay ra mặt bàn cầm lấy chai rượu đỏ cùng với hai cái ly, nhằm phía ban công đi tới.
Thất Dạ nhíu lông mày, chầ