Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2273 lượt.

n chờ hai giây, biết được người nào đó không muốn nói lại lần thứ hai, liền theo anh đi tới ban công. Bởi vì sợ độ cao, cô cũng không dám đi đến quá gần lan can trên ban công, chỉ đứng ở sát tường cảnh giác nhìn chằm chằm vào người Gia Mậu.
"Hả? !"
"Con rùa!" Lúc hai chữ này thoát ra khỏi miệng Thất Dạ, cô cũng không thể nhịn được cười mà “phì” ra một tiếng.
Sắc mặt Gia Mậu có chút âm trầm. Con mắt sắc của anh gợn sóng, ánh sáng màu xanh biếc trong đôi mắt ấy vào lúc đêm khuya như thế này mang theo sự lạnh lẽo. Giống như, có thể nhìn xuyên qua người cô gái.
Thất Dạ liếc nhìn anh, nhún vai một cái: "Tôi nói như vậy, cũng không phải khinh nhục (khing thường – làm nhục) anh. Chỉ là, ở vào vị trí của tôi, hôm nay muốn biểu đạt chút ý tưởng theo lập trường cá nhân đối với anh mà thôi."
"Nói nghe một chút đi!" Gia Mậu vừa nhấp ngụm rượu, động tác ưu nhã, ngũ quan tuấn mỹ giống như một pho tượng, càng giống như một người bước ra từ trong tranh rất sinh động đẹp đẽ.
"Quá chậm chạp." Thất Dạ nhún nhún vai, lắc lắc cái ly trong tay, trong mắt tràn đầy vui thích như từng đợt sóng không ngừng tuôn trào, ánh sáng khúc xạ chiếu qua cái ly, làm nổi bật nên những ngón tay nhỏ nhắn xinh đẹp thậm chí còn soi rõ cả từng đốt ngón tay thanh mảnh của cô, đột nhiên cô cười nhẹ một tiếng, nói: "Hơn nữa, tùy lúc đều có thể co rúc vào trong cái mai kia, cô độc với thế giới riêng của riêng mình, tránh xa thế giới hỗn loạn bên ngoài. Nhưng trên thực tế, anh lại ghét mình như vậy, anh đang mong đợi có một người có thể cùng chia sẻ thế giới nội tâm. Mặc dù, anh rất muốn nói, đấy không phải là con người của anh, thế nhưng trên thực tế, đó chính là anh!"
Động tác thưởng thức rượu của Gia Mậu, hơi hơi chậm lại. Bàn tay đang cầm ly rượu, những ngón tay thon dài của anh đột nhiên siết chặt cả cái ly trong tay.
Thất Dạ nhướn lông mày muốn đi sang xem anh, nhưng nhìn thấy, thân thể cao gầy của anh đột nhiên ngồi thẳng dậy, mà ly rượu anh đang chần chừ cầm trên tay kia, đột nhiên “Bốp” một tiếng, nó đã tan vỡ thành từng mảnh vụn. Tay của anh, trong nháy mắt thấm đỏ màu máu, cái màu sắc ẩm ướt, một dòng một dòng tuôn chảy qua từng khẽ tay trắng nõn, từng giọt từng giọt rơi xuống trên cái thảm thô thiển màu vàng nhạt dưới sàn, thấm sâu vào đó như những bông hoa hồng tươi tắn xinh dẹp đang hé nở. Cho dù là từ góc độ nào đi nữa đều làm cho người ta nhìn vào mà thấy sợ hãi!
Nhịp tim của cô vội vàng nảy lên “thình thịch” sau đó giống như đột ngột dừng lại trong hai giây.
Cô không có hành động gì, ngược lại sau khi sự kinh ngạc qua đi, lúc thấy ánh mắt của anh đang nhìn cô, đôi môi mọng khẽ hé mở, nâng chén, đem toàn bộ rượu trong ly, từ tử đổ hết vào cánh môi xinh đẹp!
Làm sao có thể diễn tả hết tâm trạng của cô lúc này cho thật thỏa đáng đây?
Đúng rồi, uống rượu ăn mừng, phải là rất vui vẻ đi!
Bởi vì rốt cuộc trong trận chiến với Gia Mậu, cô đã trả lại một đòn phản kích thật hoàn mỹ.
Yên tĩnh suy nghĩ, tìm cách phá hoại tâm trạng của đối phương. Cho anh ta biết, thật ra thì sự tồn tại của cô, cũng không phải là không ảnh hưởng gì tới anh ta. Ít nhất, cô có thể nhìn thấu, trong lòng anh ta có một nỗi đau, cũng hiểu được, cách khuấy động nỗi đau đó lên như thế nào. Cô tin tưởng nếu cứ như vậy, đối phương ít nhiều, cũng sẽ được cái này mất cái khác, để cho cô có cơ hội thừa cơ lợi dụng dành thắng lợi!
"Cô cảm thấy, mình rất hiểu rõ tôi?" Gia Mậu phát biểu, cũng chỉ trong một nháy mắt mà thôi, tất cả vẻ mặt đều bị anh ta thu lại rất nhanh, khôi phục lại nụ cười trước sau như một, cười như không cười. Thân thể cao lớn của anh ta, chậm rãi đứng lên, dọc theo ban công, đến gần cô.
Thất Dạ nắm ly rượu trong tay, khẽ run lên. Cô rất muốn cố giữ vững bình tĩnh, nhưng cô lại không biết được người đàn ông này rốt cuộc muốn làm cái gì, chỉ đành phải cắn răng mở miệng, cố gắng phân tán nỗi sợ hãi của mình, nói: "Thế nào, bị người khác nhìn thấu suy nghĩ trong lòng, thì anh liền muốn giết người diệt khẩu sao?"
"Làm sao có thể?" Đôi môi mỏng của Gia Mậu nhàn nhạt giương lên, đáy mắt chứa đầy những tia sáng đang luân chuyển. Cánh tay của anh ta nhẹ duỗi một cái, đầu ngón tay liền nắm lấy bả vai cô, đồng thời cầm lấy cái chén trong tay cô, kéo siết cô đứng lên: "Cô, nếu có thể nhìn thấu tâm tư của tôi, khẳng định, cô sẽ biết được, hiện tại tôi rất muốn cùng cô nhảy một điệu chứ?"
"Cái gì?" Giọng nói của Thất Dạ, ngay cả khi lọt vào tai cô cũng không khỏi cảm thấy có chút chói tai. Hô hấp của cô như ngừng lại, khóe mắt hung hăng nhìn chằm chằm Gia Mậu: "Khiêu vũ?" Nghĩ muốn nghe lời khẳng định của anh.
"È hèm!" Gia Mậu gật đầu coi như chuyện đương nhiên.
"Ở chỗ này?"
Cái này, mới là trọng điểm! Cũng là nguyên nhân khiến Thất Dạ, cắn răng nghiến lợi!
Ở trên sân thượng khiêu vũ, mặc dù có lan can xung quanh, thế nhưng cũng không khác nào là muốn mạng nhỏ của cô đi. Cái tên chết tiệt này, biết rõ cô sợ nhất là độ cao, tại sao lại có thể ra tay ác liệt như thế? Đã vậy lại còn ra vẻ khiêu vũ trên sân thượng


XtGem Forum catalog