Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.
chính là một chuyện đương nhiên?
Không, chuyện này, đánh chết cô cũng không làm!
"Biết không, Nam Thất Dạ!" Nhìn cả khuôn mặt cô đang nhăm nhó thành một đám, cánh tay Gia Mậu chợt ôm vòng theo cái eo nhỏ nhắn của cô, giọng nói mang theo ý lạnh tàn khốc: "So với tôi, cô lại càng giống một con rùa! Bản thân mình tự xưng là không sợ trời không sợ đất, nhưng cô lại sợ một chuyện. . . . . . Cô ngay cả một cái ban công nho nhỏ như thế này cũng không thể chinh phục được, vậy thì cô làm sao có thể giải quyết những chuyện khác đây?"
Thân thể dán chặt vào lồng ngực anh, lúc này Thất Dạ có thể cảm nhận phần nào sự ấm áp được truyền đến trong những lời nói kia của anh. Mà cả người đang run rẩy, cùng hai chân cũng va lập cập vào nhau của cô, thật sự dường như cũng có bình tĩnh lại chút ít, không còn liều mạng run rẩy. Cánh tay của anh dường như là có ma lực làm giảm bớt sự sợ hãi của cô.
Chỉ là lúc khóe mắt khẽ liếc nhìn ra bên ngoài, cô vẫn còn rất sợ. Nếu không, cô làm sao có thể sẽ không ngừng đem gò má dính sát vào lồng ngực người đàn ông này đây?
Phải biết, cô có bao nhiêu căm ghét đối với anh ta.
"Nhìn ra ngoài,cô nên biết, khiêu vũ cùng tôi, thì độ cao đó cũng không đáng sợ. Bởi vì, có tôi ở đây, cô tuyệt đối sẽ không. . . . . . Té xuống!" Giọng nói của người đàn ông giống như một loại bùa chú nghe rất cảm động, một tiếng một tiếng rơi vào trong tai Thất Dạ, đã dẫn dắt bước chân cô di chuyển từ từ.
Cả người Thất Dạ vẫn cứng nhắc như cũ, nhưng vì dán chặt vào người anh, bị anh ôm trọn trong vòng tay, khiến trong lòng cô như có một dòng suối ấm áp đang tuôn chảy, để cho cô bắt đầu có thể dần dàn buông lỏng theo bản năng.
Cô nghĩ, nếu như sau đó Gia Mậu không đột nhiên vừa nói vừa nhấc bổng cô lên xoay một vòng tròn, cô đoán chừng mình sẽ không có phản ứng gì lớn, những cái cảm giác mình đang bay ở ngay trên ban công như thế này khiến cho cô sợ hãi thét lên một tiếng, hai tay nhanh chóng dùng sức ôm thật chặt cổ Gia Mậu, liều mạng ôm lấy anh.
Cho đến khi, Gia Mậu dừng lại, để cho chân của cô chạm xuống mặt đất, hoàn toàn có thể đứng vững.
Cô, lại vô cùng bình tĩnh tự tại, không còn sợ hãi khi phải đứng ở trên ban công. . . . . .
"Thấy không?" Giọng nói của anh như gió thoảng, từ từ truyền vào trong tai: "Cô, không có chuyện gì!"
Đúng vậy, cô không có việc gì!
Mới vừa rồi, giống như là đang bay ở trong không trung vậy, nhưng, cô lại vẫn bình yên vô sự!
Thất Dạ không biết dùng từ gì để diễn tả cảm giác của mình lúc này, cô từ từ ngẩng mặt, có chút không hiểu nhìn vào Gia Mậu đang ở trước mặt: "Tại sao?"
"Hả?"
"Tại sao phải giúp tôi?" Con ngươi Thất Dạ có chút sâu, gằn từng chữ mở miệng: "Anh vốn là, có thể mặc kệ tôi, thậm chí, có thể coi đây là cái cớ để hành hạ tôi kia mà."
"Cô cho là, tôi sẽ vẫn dùng cùng một phương pháp giống nhau đi đối phó một người sao?" Gia Mậu cười, rất muốn đùa cợt sự ngây thơ của cô: "Nam Thất Dạ, cô có phải là quá ngu ngốc rồi hay không?"
"Tôi mới không ngu ngốc!" Thất Dạ phủi nhẹ bờ môi một cái, lạnh giọng “hừ” nói: "Tôi hiểu biết rất rõ thủ đoạn của anh có trăm ngàn vạn kiểu, nhưng chỉ một điều này, nếu như không phải có anh giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi, thì tôi đây nhất định trăm lần đều sẽ như một, không phải sao?"
Gia Mậu chợt đưa tay đẩy cô ra, bước chân lui về phía sau một chút, nhạt nhẽo nói: "Tôi không phải đang giúp cô, chỉ là trả lại cho cô một cái ân tình mà thôi!"
Trong mắt Thất Dạ có một tia khó hiểu.
"Cô, đã giúp tôi có thể đi ra khỏi cái mai rùa của mình, đây là điều tôi trả lại cho cô!" Khóe miệng Gia Mậu nhếch lên, chợt xoay người, nhằm phía căn phòng giậm mạnh chân đi vào.
Đầu lông mày Thất Dạ cau lại, cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi qua người, không khỏi hé mắt nhìn, thấy bên ngoài chính là khoảng không liền lập tức lui về phía sau hai bước, nhằm cửa ban công chạy một mạch vào trong.
Lại thấy người đàn ông bên trong, đóng cánh cửa ngay trước mặt cô.
"Này, Gia Mậu, anh làm cái gì thế?" Cô cả kinh, vội vàng xông tới, đưa tay vỗ vỗ cửa: "Mở cửa!"
"Tối nay, ngoan ngoãn ở ngoài đó ngủ một giấc đi!" Người đàn ông bên trong khẽ bĩu môi mỏng một cái, cười cười đầy tà khí: "Đây là, do cô tự cho rằng mình đúng, bản thân mình cho là, hãy ở nơi này chấp nhận. . . . . . Trả giá cao!"
Đã từng vì chuyện gì đó, thật ra trong lòng Thất Dạ đối với người nào đó luôn sinh một loại cảm giác được gọi là "Tha thứ". Nhưng gió lạnh ở trên ban công thổi tới, cuối cùng cô vẫn có một kết luận: cái người đàn ông gọi là Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, thật sự là sinh vật độc ác nhất trên thế giới này, cô vĩnh viễn đều không liệt anh vào "Chỉ có một chút lương tâm người xấu" để đối đãi!
Anh, không có tâm!
Thời khắc người đàn ông kéo rèm cửa sổ ra, cô đang hắt xì hơi. Mà vẻ mặt đối phương còn vui vẻ, đưa tay quơ quơ trước mặt cô, nghiêng mắt nhìn cô, như thể tới bây giờ anh cũng chưa làm chuyện xấu gì, vẻ mặt vô tội, nhàn nhạt hỏi: "Nam Thất Dạ, đêm