Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.
hết hay sao?
Thất Dạ tình nguyện bị anh đánh chết không thương tiếc, bị bàn tay anh bóp chết, bị anh dùng chân đạp chết, tuyệt đối cũng không nguyện ý bị anh ném xuống ngã chết!
"Tôi không muốn ngã chết." Vốn là hai cánh tay đang đánh vào người lại vòng qua cổ ôm chặt lấy anh.
Đối với phản ứng này của cô, con mắt sắc của Gia Mậu sáng lên. Rất nhanh, anh liền phúc hắc mà nghĩ, việc có con sẽ rất dễ dàng, về sau muốn cùng cô thân thiết, liền đặc biệt chọn một vị trí thật cao, đem cô đẩy ra ngoài. Kể từ lúc đó, cô sẽ chủ động dán vào anh, mặc tình anh muốn làm gì thì làm!
Nghĩ đến cái này, khóe miệng Gia Mậu tà tà cười quyến rũ, vốn là hôn lên cánh môi mỏng của cô, trượt dần xuống cằm cô, cắn lên xương quai xanh tinh xảo, lại lăp lại một đường hôn như thế.
Thân thể mảnh khảnh của cô gái chống đỡ dưới bụng anh, sựu đối lập giữa cứng rắn và mềm mại, tương đối rõ ràng. Dáng người của anh vỗn dĩ là rất tốt, toàn thân đều là bắp thịt săn chắc, mà cô gái mặc dù thường ngày cũng luyện võ, nhưng trời sanh tương đối mềm mại, cũng bởi vì thời gian dài tập võ mà thân thể có độ mềm dẻo nhất định, giờ phút này dán chặt vào nhau, cảm giác lại là vô cùng tốt!
Hoàn cảnh không khí cảm giác cũng đúng, không có lý do gì không làm!
Một cánh tay người đàn ông nắm chặt bả vai cô gái, một cánh tay khác nhẹ nhàng linh hoạt vén lên áo ngủ của cô, đem các khe hở giữa hai người dần dàn lại bỏ, cùng với cô, tạo nên sự thân mật!
Quần áo trên người bởi vì ngón tay linh hoạt trêu đùa của người đàn ông mà từng cái từng cái bung ra, dĩ nhiên là Thất Dạ không vui mừng. Nhưng mà, giờ phút này, thân thể cô treo trên không, nếu như phản kháng, cô rất lo lắng Gia Mậu sẽ tức giận, sau đó trực tiếp đem cô ném xuống lầu. Bình sinh cô đã không sợ trời không sợ đất, nhưng mà đối với độ cao lại có sự sợ hãi quá mức. Cô tình nguyện bị Gia Mậu cưỡng ép cũng không tình nguyện ngã chết. Huống chi, bọn họ cũng không phải là chưa từng làm chuyện này. Vì bảo vệ mạng nhỏ, cô dĩ nhiên không dám làm bừa, đành phải mặc anh khi dễ.
Chỉ là, sự tình nhất định phải giải quyết: nơi này chính là có thể ngắm nhìn người ở phòng ngoài ——
Ở phòng ngoài làm đi vào bên trong phòng làm, dĩ nhiên là bất đồng. Bị một mình Gia Mậu nhìn ăn hết còn chưa tính, cũng không thể để cho những người khác thấy tình huống bọn họ thân mật thu vào trong mắt chứ?
"Gia Mậu. . . . . ." Không biết có phải vì cố gắng đè nén tức giận trong lòng hay không, mà thanh âm của cô mang theo chút run rẩy, đôi tay liều mạng ôm chặt, đầu cô chôn sâu vào trong ngực người đàn ông, có chút giận trách mà nói: "Anh muốn làm thì trở về phòng có được không?"
"Không được!" Gia Mậu lại thích khi dễ cô đến nghiện, đầu lưỡi lại dọc theo làn da non mềm của cô mà cắn xuống, thời khắc đó thanh âm hơi có vẻ mơ hồ.
"Cái gì?" Đầu óc Thất Dạ nóng lên, nhất thời không quay lại.
"Quấn tôi chặt như vậy, còn muốn hơn so với tôi!" Đôi môi mỏng của Gia Mậu bĩu một cái, đáy mắt sáng rực, gợn sóng dập dờn.
Thất Dạ thật sự bị oan, lông mày cô cau lại, “hừ” lạnh một tiếng, lòng bàn tay vươn đến bả vai người đàn ông mà khẽ đẩy ra.
Gia Mậu đột nhiên liền cách xa cô, thân thể của cô nhanh chóng mất ổn định, hướng phía dưới rơi xuống.
Thất Dạ hét lên một tiếng, ngay cả trang phục không ngay ngắn cũng không để ý tới, cấp tốc dùng sức nắm lan can, gắng gượng ổn định thân thể rơi xuống của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trở nên đỏ bừng. Cô ngước đầu lên, nghiến răng nghiến lợi mà trừng mắt với người đàn ông: "Gia Mậu, cái người này - tên khốn kiếp, làm cái gì đấy?"
"Tôi biết em nhất định sẽ tự cứu!" Gia Mậu cười cười, cùi chỏ dọc theo hàng rào khẽ chống, đầu ngón tay vuốt cằm, cười như không cười nhìn Thất Dạ: "Tự em bò lên, em bò lên rồi, tôi liền để cho em thoải mái!"
"Tôi nhổ vào!" Thất Dạ trợn tròn đôi mắt, mặc dù đôi tay đang dùng sức níu lấy lan can, nhưng lại có chút lực bất tòng tâm. Tiếp tục như vậy, cô tuyệt đối chống đỡ không lâu nữa sẽ rơi xuống mặt đất. Hàm răng cô cắn lộp cộp vang dội, oán hận nói: "Không phải anh rõ ràng muốn tôi cầu xin anh kéo lên sao?"
"Em thật thông minh!" Trong đôi mắt u ám của Gia Mậu lóe sáng, nhàn nhạt nghiêng mắt nhìn cô, thanh âm dẫn theo mấy phần khàn khàn.
"Nằm mơ!" Thất Dạ cự tuyệt không chút do dự!
Gia Mậu cười, đột nhiên nghiêng người, đưa tay hướng cổ tay cô lôi.
Thất Dạ vốn tưởng rằng, lương tâm anh đột nhiên trỗi dậy muốn cứu cô lên, nhưng người nọ lại lắc đầu một cái, trước vẻ mặt tràn đầy mong đợi của cô, đưa ra một cái tay khác, từ từ mơn trớn đầu ngón tay của cô, sau đó nhẹ nhàng dùng sức vặn bung ra, chỉ còn ngón tay cô nắm lan can.
"Anh muốn làm gì?" Bị hành động của anh dọa sợ đến kinh hồn bạt vía, thế nhưng thật ra là, Thất Dạ biết rõ anh làm như vậy đại biểu cho cái gì, nhưng vẫn hỏi.
Mà Gia Mậu, cũng rất phối hợp, cười nhạt nói: "Vặn bung ngón tay của em ra á!"
Khuôn mặt Thất Dạ đầy giận dữ, hướng về phía người đàn ông quát lên: "Gia Mậu,