Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2181 lượt.
Tôi không phải là người bị anh giam cầm ở trên cái thế giới này không có đường lui, không còn là chính mình, Nam Thất Dạ? Tôi chính là người đã chiếm lấy thân thể Tạp LẠc Nhi • Hi, còn linh hồn này cũng chỉ là một cô hồn lưu lạc, anh có muốn đáp án này không?"
Nói đến quỷ thần, Gia Mậu từ trước đến giờ đều không tin, chỉ là. . . . . .
Sự quật cường cùng cao ngạo của cô, thật sự trái ngược với Tạp LẠc Nhi • Hi.
Cô cho là, anh không biết Tạp Lạc Nhi • Hi sao?
Cô cho là, Tạp Lạc Nhi • Hi đối với anh mà nói, thật chỉ là một nhân vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết sao?
Nam Thất Dạ, cô cái gì cũng không biết!
"Anh nhìn chằm chằm tôi làm cái gì? Anh muốn đáp án như thế nào, tôi đều có thể cho anh!" Đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của anh, Thất Dạ đem cái cằm bị anh giữa chặt hất cao lên, đôi mắt thanh thuần mở tô không sợ chết lạnh lùng nhìn chằm chằm anh: "Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, tôi có thể đóng vai cái người mà anh muốn tôi trở thành, nhưng có điều này tôi muốn nói, anh vĩnh viễn sẽ không thể khuất phục được tôi!"
"Đó?" Nghe thanh âm của mang theo khí thế hiên ngang lẫm liệt như vậy, môi mỏng của Gia Mậu khẽ cong, từng tia sáng trong mắt như Thủy Ngân bắn ra ngoài, tràn đầy trong đôi mắt ngọc bích thâm sâu kia.
Người đàn ông này thâm trầm u ám như vực sâu, mang theo khí lạnh bức người, giống như chỉ cần cô nói sai một chữ, anh sẽ đặt cô vào vòng nước xoáy, mãi mãi không thể trốn thoát.
Hô hấp của Thất Dạ trở nên khó khăn, cô cắn răng, lại cảm thấy tim co rút đau đớn. Cô lắc đầu một cái, lòng bàn tay đột nhiên liền hướng lồng ngực Gia Mậu đẩy, xoay người liền muốn trở về phòng.
Nhưng Gia Mậu cũng không đồng ý, cánh tay dài của người đàn ông nhanh nhẹn ôm lấy eo thon của cô, chỉ hơi độn, liền kéo cô về vị trí lúc ban đầu. Thân thể cao lớn của anh, đem thân thể nhỏ nhắn của cô áp đến bên lan can. Để cho cái eo mảnh khảnh của cô dựa vào lan can, khí thế như này, khiến lòng Thất Dạ run rẩy không ngừng.
Thật ra thì lực của anh cũng không tính lớn, nhưng ép vào lan can, Thất Dạ vẫn cảm thấy hông của mình giống như bị nghiền nát. Có lẽ, đó là bởi vì người đàn ông này mang đến cảm giác quá kinh ngạc, mới có thể khiến cho cô có phản ứng như vậy!
Cô ghét bị khi phụ, hơn nữa từ lúc xuyên tới đây trừ Gia Mậu ra, bất luận kẻ nào hoặc chuyện gì cô đều có thể ứng đối rất tự nhiên . Giờ phút này cùng anh dựa sát vào nhau, hô hấp của cô có chút rối loạn. Chỉ cần cảm nhận được sự kiên cường tỏa ra trên người anh, giống như có thể rút mất trái tim cô ra vậy. Cô ghét mình như vậy, càng ghét Gia Mậu hơn thế.
Anh luôn khống chế được cô, vô luận là theo bản năng hay là vô tình ——
"Buông tôi ra!" Trong lòng biết có phản kháng nhiều hơn nữa cũng vô dụng, cô chỉ có thể thốt ra mấy từ như thế.
"Buông ra?" Thanh âm của người đàn ông, lạnh lùng, rõ ràng nên rất sảng khoái, so với gió lạnh ban đêm còn rùng mình hơn.
Đầu lông mày Thất Dạ nhíu chặt, bàn tay đánh về phía anh không tự chủ tăng thêm một phần sức!
"Nam Thất Dạ!" Gia Mậu đột nhiên cúi đầu, hướng vành tai của cô cắn nhẹ một cái.
"Buông ra. . . . . ." Thất Dạ "Xuy" thở một hơi lãnh khí, cũng không phải bởi vì anh cắn cô quá mạnh, mà là khi hàm răng của anh va chạm với lỗ tai cô, đầu lưỡi của anh ác ý liếm dọc theo dái tai cô. Cái loại cảm giác tê dại ~ tê dại ~ nhột nhột~ đó quá mức rõ ràng, để cho cả thân thể cô cũng không nhịn được run rẩy.
Gia Mậu hình như là nhận thấy được phản ứng của cô rồi, bàn tay của anh đặt trên vai cô dần dần trượt xuống, dọc theo quần áo ngủ của cô mà trườn vào.
Bị năm ngón tay lạnh lẽo của anh xoa nắn mọi vị trí, cõi lòng tan nát của cô dần dịu đi, tầm mắt Thất dạ rủ xuống, vốn là muốn tránh đi bàn tay anh, lại không nhịn được khẽ vuốt lồng ngực anh.
Gia Mậu còn mặc bộ lễ phục mà cô chọn cho anh, cử chỉ của cô đã đến mức này, không khiến cho anh có chút cảm giác đau dớn nào, mà lại làm thức tỉnh một thứ đặc biệt trong anh. Trong bóng đêm anh chợt muốn có một đứa con
Phải biết, dục ~ vọng của người đàn ông, bình thường chính là tới rất nhanh!
Con mắt sắc của anh u ám, đột nhiên đưa tay bóp lấy cái ót của cô, lúc ánh mắt cô lóe lên, liền cúi đầu cắn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.
"Ừ. . . . . ." Thất Dạ giãy giụa, lại đột nhiên phát giác trước mắt mình, lại là một bầu trời chìm trong đêm tối. Giờ phút này thân thể của cô bị Gia Mậu áp chế, ngang lưng vừa đúng chống đỡ ở lan can, nửa người trên liền có khuynh hướng nhoài ra ngoài ban công lơ lửng giữa không trung. Mặc dù cô không còn sợ độ cao như trước đây nữa, nhưng ở tư thế như này cùng với Gia Mậu, đơn giản chính là đem cô treo lơ lửng ở không trung! Sắc mặt cô có chút trắng bệch, liều mạng dùng nắm đấm đánh vào lồng ngực người đàn ông: "Gia Mậu, không cần. . . . . ."
"Đừng sợ!" Người đàn ông hình như biết trong lòng cô kinh sợ cái gì, đột nhiên cúi đầu cười một tiếng, nói: "Lúc anh còn chưa được hưởng thụ, anh sẽ không để cho em ngã chết đâu!"
Ý tứ của anh là, sau khi anh hưởng thụ xong rồi sẽ đem cô ném xuống cho ngã c