Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.
p mở miệng.
"Bây giờ bệnh tình của chị tôi nặng như vậy. . . . . . Tôi thật sự vô cùng lo lắng cho chị ấy. Quản gia Mạc Nại, nếu như cô biết trong dân gian có phương thuốc gia truyền gì có thể làm cho chị ấy nhanh chóng hồi phục thân thể thì mang về nhé, tôi sẽ vô cùng cảm kích cô."
"Tôi sẽ nhờ bạn bè bên ngoài hỏi thăm giùm."
"Quản gia Mạc Nại, cô là tốt nhất, cám ơn cô giúp một tay."
Mạc Nại chỉ nhàn nhạt cười cười, không nói gì.
Y Toa Bối Lạp liền rời khỏi phòng bếp.
Ánh mắt Mã Lệ lóe lên, nhìn theo bóng lưng biến mất của cô, mới xoay người tiếp tục chỉ huy nữ người làm làm việc.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Thời khắc Thất Dạ mở mắt, phát hiện môi của mình đang bị mổ nhẹ, cảm giác kia. . . . . . Có chút ẩm ướt có chút ấm áp.
Thời điểm lông mi dày của cô nhẹ nhàng lay động, đột nhiên liền có cái dọc theo môi cô mà tiến quân thần tốc, trượt vào trong miệng cô, không ngừng trêu đùa.
Cô nhanh chóng mở mắt, trong mắt liền chiếu ra khuôn mặt tuyệt mỹ.
Không cần phải nói, có thể ở trong phủ đệ đặc cấp của thượng tướng có những hành động như thế này đối với cô, trừ Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, còn ai vào đây?
Giờ phút này, khuôn mặt tuấn lãng của người đàn ông hiện ra trước mặt cô, bàn tay anh khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, con mắt sắc trước sau như một vô cùng tĩnh mịch. Đầu lưỡi của anh hình như rất ưa thích khuấy động đầu lưỡi cô lúc hôn, chọc cho cả khoang miệng cô đều trở nên tê dại. Hơn nữa làm cho lồng ngực vón dĩ bị anh đạp phải lại dội lên từng cơn đau đớn, càng thêm co quắp.
Ngủ mê man cùng tỉnh táo biểu hiện, dĩ nhiên là không đồng dạng như vậy. Mặc dù có qua rất nhiều kinh nghiệm bị anh khi phụ , cũng chịu đựng qua không ít trừng phạt, nhưng mà giờ phút này Thất Dạ, tâm huyết như cũ là hướng trên ngực tuôn. Cô trợn to đôi mắt lạnh lùng ngưng mắt nhìn người đàn ông kia, nỗ lực đem đầu gối chống lên, hướng lồng ngực anh liền đánh tới.
Nếu là quá khứ, những động tác này của cô, Gia Mậu tất nhiên là sẽ ra tay ngăn cản, cũng ngay sau một khắc dùng sức ngăn chận cô, sẽ tiến hành một vòng trừng phạt mới, chỉ là lần này, anh cũng không có động tác gì, chỉ mặc cho cô khuất tất hướng lồng ngực của anh dùng sức đánh mạnh. Thậm chí, ở lúc trái tim cô đập mạnh và loạn nhịp, giơ tay hướng gương mặt của anh phẫn hận tát một cái,anh cũng không có né tránh.
Đầu óc của anh, có phải có vấn đề không?
Trước ngực cảm giác hơi lạnh làm Thất Dạ nhíu chặt lông mày, đôi mắt trợn to, muốn đi trừng đối phương tỏ vẻ giờ phút này cô kháng cự, nhưng Gia Mậu lại làm như không thấy, ngược lại càng phát ra suồng sã tứ phía sâu hơn nụ hôn kia, cho đến khi cả hai ngườicùng trần truồng, mới nhàn nhạt cười cười, nói: "Nam Thất Dạ, chúng ta là thuộc về nhau đấy!"
"Anh đi luôn đi!" Thất Dạ đối với hành động trước đó của anh hận đến cắn răng nghiến lợi, cô cười lạnh một tiếng, mắt thấy lồng ngực săn chắc củ người đàn ông hiện ra trước mắt, thấp xuy nói: "Gia Mậu, tôi với an cũng không phải là vợ chồng, sẽ không có chuyện đầu giường đánh nhau cuối giường làm hòa. Hơn nữa, căn bản anh cũng không hiểu được tôn trọng tôi. Tôi là người, không phải thật sự là cái loại nữ đày tớ gì đó mặc cho anh tùy tiện chà đạp! Anh nghĩ chơi cái loại đó thích liền chơi, không thích liền chấm dứt trò chơi, xin lỗi, tôi tuyệt đối không theo cùng!"
"Đó không phải là ý của anh!" Gia Mậu một tiếng thật thấp thở dài, đầu ngón tay vuốt gương mặt của cô, ôn thanh nói: "Thất Dạ, tha thứ cho anh!"
Thanh âm của anh, sao lại thanh nhã, giống như chuyện kia, thật cũng không phải là như cô đang nghĩ. Chỉ là. . . . . . Thất Dạ cũng sẽ không dễ dàng như vậy liền quên chính mình phải chịu đựng những khổ kia sở. Dù sao, đây cũng không phải là lần đầu tiên, một lần lại một lần Địa Lang tới, ai còn có thể tin tưởng anh đây? .
Cho nên, đối với người đàn ông chủ động cầu hòa, cô chỉ là lạnh lùng phủi một cái môi, nói: "Không cần làm cái sắc mặt ghê tởm này cho tôi xem, tôi là Nam Thất Dạ, không phải Tạp Lạc Nhi • Hi càng không phải là Y Toa Bối Lạp • Hi, tôi sẽ không bởi vì loại người như anh nói một câu hữu ích liền khuất phục, mặc cho anh làm gì thì làm!"
"Anh hiểu biết rõ em không phả là loại con gái ấy." Gia Mậu cười nhạt, cặp mắt sắc màu đồng kia, có ánh sáng đầy thâm ý khẽ chuyển động. Tay của anh, ép nhẹ cằm Thất Dạ , nhỏ giọng nói: "Nam Thất Dạ, em nhìn anh, anh không muốn bởi vì một người con gái mà sẽ phá hỏng cả kế hoạch đã chuẩn bị suốt một thời gian dài. Em hãy cố nhịn một chút đi!"
Lời nói của anh, làm lòng Thất Dạ không khỏi run lên một cái. Cô chớp chớp con mắt, cảm thấy một vị trí trước ngực đau nhói, liền lập tức cũng hít một hơi lãnh khí, chỉ cảm thấy ngay cả hít thở cũng khó khăn, chân mày không khỏi thật chặt cau lại .
"Rất đau?" Lòng bàn tay che ở vị trí phiếm tím đen vết ứ đọng, ánh mắt Gia Mậu, yên lặng ngắm ánh mắt của cô gái, nói: "Đối với mấy cái này, anh rất xin lỗi!"
"Xin lỗ