Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2135 lượt.
rí eo, cầm một cái súng khác lấy ra, hướng về phía Thất Dạ vẫn đi về phía trước, trực tiếp liền nổ súng
"Pằng ——"
Khi một cánh tay vươn ngang đến đây đấm cổ tay Đường Na, phương hướng đạn kia bắn càn quét đi ra, liền chếch đi vị trí.
Nghe "Phanh" một tiếng khác thường, thân thể Thất Dạ có chút cứng ngắc. Cô quay mặt sang, tầm mắt rơi vào trên người Đường Na, con mắt sắc run lên.
Mà Đường Na bởi vì bị người tập kích, sớm liền đem ý định đi lên đối phó trên người người mới đến. Hai bóng dáng quấn quít, cô đến tôi đi, thân hình cũng tính là tương đối lưu loát. Chỉ là, ở thời điểm Thất Dạ nhanh chóng xoay người lại gia nhập chiến đấu, Đường Na rất nhanh liền rơi vào thế yếu.
"Tiểu thư Nam Hi, cô trước đi." Chu Đế bên lông mày nhìn Thất Dạ một cái, nâng chân đá về phía vị trí bụng của Đường Na.
"Dạ!" Chu Đế cúi đầu: "Tiểu thư Nam Hi, xin mời!"
Nhìn lòng bàn tay cô ngửa lên chỉ thị phương hướng, Thất Dạ vung ống tay áo, liền dẫn đầu đi đến trước.
Chu Đế rũ mi mắt xuống nhàn nhạt liếc mắt nhìn Đường Na một cái, đưa chân đá về phía bả vai của cô ta một cái, nhìn cô lộn mấy vòng, mới bước từng bước đuổi theo Thất Dạ.
Cho đến khi bóng lưng của các cô biến mất ở đầu hẻm, một thân thể thon dài mới từ nơi khúc quanh bậc thềm đi ra. Bước chân người nọ nhanh chóng nhích lại gần, nửa thân dưới ngồi xuống, đầu ngón tay mang bao tay nhẹ nhàng đặt xuống vị trí cổ của Đường Na dò xét, nhận thấy được cô còn có ý thức, môi mỏng nhếch một cái, đưa tay xẹt qua vị trí eo, lấy ra một khẩu súng lục, liền đặt lên vị trí tim của Đường Na, trực tiếp nã một phát súng.
Súng lục rõ ràng cho thấy mang theo thiết bị tiêu âm, cũng không kinh động bất luận kẻ nào.
Trái tim của Đường Na, một vũng máu mãnh liệt chảy ra. Trên mặt đất, rất nhanh liền hiện ra một đóa hoa tươi đẹp chói mắt.
Toàn bộ không gian, cũng tràn đầy nồng nặc một mùi máu tươi.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
"Tiểu thư Nam Hi, bên này." Chu Đế đưa Thất Dạ đến một tòa phòng cũ trước, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ cửa phòng mấy cái.
Rõ ràng ngoài phòng có chuông cửa, nhưng Chu Đế cũng không nhấn chuông, lại cứ muốn gõ cửa, đây cũng là kỳ quái.
Lòng bàn tay của Thất Dạ buông xuống bên chân nhẹ nhàng đánh trúng quần dài, mắt thấy cửa phòng kia từ từ tự động mở ra, ánh mắt dọc theo Chu Đế nhàn nhạt mỉm cười một cái, cất bước đi vào.
Đi qua một cái sân, tiến vào bên trong, bên trong phòng rộng rãi ánh sáng, bốn bề bày biện tương đối tao nhã, nhìn ra được, chủ nhà là một người thưởng thức bất phàm.
"Công Tước, tiểu thư Nam Hi đến." Chu Đế nhỏ giọng mở miệng, sau khi nói xong, ý bảo Thất Dạ ngồi xuống, liền lui ra cửa.
Thất Dạ nhìn bóng lưng cô biến mất, xoay người, ngồi vào vị trí Chu Đế vừa mới bảo.
Có tiếng bước chân nhè nhẹ từ từ truyền tới.
Lòng bàn tay Thất Dạ đưa đến vị trí phía dưới thắt lưng.
"Tiểu thư Nam Hi." Một thanh âm trầm ổn, chậm rãi ở trong nhà truyền ra, bóng dáng người đàn ông cao lớn, từ bậc thềm phía sau bình phong đi ra. Mặt mày của hắn, một mảnh tĩnh mịch, ngưng mắt nhìn ánh mắt của Thất Dạ, bình thản đạm bạc, giống như có rất nhiều lời muốn nói với Thất Dạ, nhưng cuối cùng chỉ là kêu tên một người.
"Công Tước Tát Khắc Tư, quả nhiên là anh!" Thất Dạ từ vị trí chỗ ngồi đứng lên, khóe miệng khẽ mím lại: "Tôi lại không ngờ, hứng thú đối với tôi lại có thể biết là anh! Ở trong biệt thự, trong vương cung, xuống tay với tôi, đều là anh!"
Mã Tu- Tát Khắc Tư cười nhạt, nói: "Tiểu thư Nam Hi làm sao biết?"
Thất Dạ lần nữa ngồi về chỗ ngồi, đôi tay ôm ngực, nhàn nhạt nói: "Còn nữa, ở trong bóng tối, mặc dù có thể giấu diếm rất nhiều chuyện. Ví dụ như, vẻ ngoài của con người. . . . . . Thanh âm cũng có thể thay đổi, thậm chí là, mùi vị cũng có thể che giấu được. Nhưng có một chút, tôi nghĩ Công Tước Tát Khắc Tư cũng không có dự phòng tốt."
"Đó?" Mã Tu đi đến ghế dựa đối diện cô ngồi xuống, mỉm cười hỏi: "Tiểu thư Nam Hi không ngại chỉ giáo."
"Con mắt của anh." Thất Dạ đôi mắt nhìn chằm chằm ánh mắt của hắn, nói: "Thời điểm lần đầu tiên gặp anh, tôi cũng không để ý. Nhưng cái lần trong vương cung kia, tôi nhìn vào ánh mắt của anh, đột nhiên đã cảm thấy nhìn rất quen mắt. Nhất là, không lâu trước kia, chúng ta ở bên ngoài gặp qua nhau lần thứ nhất. Lúc anh ở trong tiệm quần áo nhìn chằm chằm tôi xem ánh mắt của anh, quá mức quen thuộc. Sau lại ở bữa tiệc trong đại điện Kaloka, thời điểm chúng ta cùng nhảy một điệu, anh lại dùng cái loại ánh mắt đó nhìn tôi."
"Tiểu thư Nam Hi quả nhiên tỉ mỉ."
Thất Dạ nhẹ giương cằm lên, ôn hoà nói: "Công Tước Tát Khắc Tư vừa bắt đầu hình như có chút ý kiến với rôi, tôi chỉ là một đồ chơi bị bán đi ở đại điện Kaloka mà thôi, có vài phần không biết có điểm nào đáng giá Công Tước Tát Khắc Tư phí tâm đối đãi như thế?"
"Tiểu thư Nam Hi, cô nên biết nguyên nhân." Mã Tu cười nhạt, đưa tay xẹt qua khay trà phía trước, rót một ly trà vì mỗi người: "Tiểu thư N