Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

bén, bị cô dùng sức cắn, con mắt sắc của Mã Tu trầm xuống, bất đắc dĩ thu hồi tay đang áp chế chân cô, đầu ngón tay dọc theo cằm của cô dùng sức quay lại, lạnh lùng nói: "Nam Hi, cô không phải là được nể mặt mà không muốn!"
"Tôi nhổ vào. . . . . ." Bởi vì cằm bị anh nắm, thanh âm của Thất Dạ có chút mơ hồ, nhưng một tiếng "Phi" kia, vẫn nghe rõ ràng . Chỉ là, những lời nói tiếp theo Mã Tu cũng không cho cô cơ hội để nói ra. Cánh môi anh, ngăn chặn khóe miệng của cô, lưỡi dài theo cái miệng nhỏ nhắn của cô đi vào bên trong tìm tòi, liền cắn đầu lưỡi cô, dây dưa cắn.
Hơi thở của anh, vẫn là tư vị trước sau như một. Mặc dù rất tươi mát – mùi hương dễ chịu, nhưng lại vẫn làm Thất Dạ ghét như cũ. Từ trước cô ghét bị người khác uy hiếp, càng hận hơn là mình bị người ta ép buộc như vậy, tâm tâm niệm niệm, đều muốn thoát khỏi không chế của người đàn ông này. Chỉ tiếc rằng, giờ phút này cô quả nhiên là có chút lực bất tòng tâm. Cô muốn hướng môi lưỡi của người đàn ông dùng sức cắn, đáng tiếc lại bị ngón tay của anh ở phía sau níu lấy, không dám có động tác nào.
"Ừ. . . . . ." Cô phát ra thanh âm kháng cự nức nở nghẹn ngào, lại làm cho Mã Tu nảy sinh ác độc chiếm đoạt, trở thành tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ.
"Cô cảm thấy, lời nói của anh ta có mấy phần thành thật?" Mã Tu ‘hừ’ nhẹ một tiếng: "Anh ta có thể leo lên địa vị cao như ngày hôm nay, không chỉ vì từ nhỏ anh ta đã xuất sắc hơn so với người khác, còn bởi vì lúc trước anh ta thiết kế Chuyện Đóa Cáp • Cách Lợi bị người ta luân phiên cưỡng hiếp sau đó giết. Hơn nữa Y Toa Bối Lạp • Hi Nhĩ vốn có tham dự trong việc đó, nếu không phải là bởi vì ban đầu A Nhĩ Bá Đặc bảo vệ cô ta, thì cô ta đã sớm chết rồi. A Nhĩ Bá Đặc đối với cô ta là có tình cảm, tự mình đi cầu xin An Đức Liệt Vương, bình ổn Chuyện này!"
Thời điểm Mã Tu nói những lời này, giọng nói và vẻ mặt đều nghiêm túc, giống như đang nghiêm túc thuật lại sự thật. Chỉ là. . . . . . Nếu như Gia Mậu thật sự là người như vậy, tại sao lại ở trước mặt Y Toa Bối Lạp cố ý bộc lộ dã tâm của anh? Chẳng lẽ, anh thật sự tin tưởng Y Toa Bối Lạp sẽ không phản bội anh? Hôm nay cô trở thành người bị Mã Tu giam cầm, toàn bộ là vì Gia Mậu chủ mưu tất cả sự tình sao?
Trong lòng, đột nhiên sinh ra cảm giác thê lương, Thất Dạ bắt đầu cảm thấy, cái thế giới này quá loạn, cô không biết mình nên tin tưởng người nào.
Khuôn mặt tuấn nhã của Mã Tu chợt đến gần, đầu ngón tay nhẹ nhàng bóp cằm của cô, nhỏ giọng nói: "Cô có thể không tin hôm nay là A Nhĩ Bá Đặc bảo Chu Đế dẫn cô đến chỗ tôi, chẳng qua tôi nghĩ nếu cô tận mắt thấy cái này, tất cả chuyện này rốt cuộc là như thế nào, cô sẽ tin chứ?"
Cánh tay anh vung lên, đầu ngón tay nắm cái máy phát tin nhỏ, bày ra trước mặt Thất Dạ.
Trước mắt là cảnh tượng Gia Mậu và Mã Tu gặp nhau và ở chung một chỗ.
Sau khi hai người bắt tay, đều ngồi xuống. Ánh mắt Gia Mậu dọc theo Mã Tu nhàn nhạt thoáng nhìn, cầm lên ly rượu vang đẩy qua chỗ Mã Tu, nhàn nhạt nói: "Anh cứ muốn Nam Hi như thế?"
"A Nhĩ Bá Đặc, anh nên hiểu rất rõ về tôi, đồ vật mà tôi cảm thấy hứng thú, cho tới bây giờ đều nhất định phải có được. Chỉ cần lần này anh bằng lòng đưa cô ấy tới cho tôi chơi đùa một chút, tôi liền đồng ý anh, vứt bỏ hợp tác với Mạn Ny Ti hoặc Tát Khắc Tốn, vô luận anh làm bất cứ Chuyện gì, tôi đều ủng hộ anh!"
Gia Mậu trầm mặc giây lát, trong ánh mắt trằn trọc lóe ra ánh sáng nhàn nhạt. Tầm mắt của anh, dọc theo Mã Tu nghiêng mắt nhìn, không nói gì.
Mã Tu nâng cằm, hướng về phía anh giơ ly lên, nhan nhạt nói: "A Nhĩ Bá Đặc, vì một người phụ nữ mà buông cả giang sơn, đáng giá không?" .
"Cái giang sơn này, cũng không phải là của tôi."
"Nếu như anh muốn, vậy thì có thể là của anh!"
"À?"
Lòng bàn tay Mã Tu liền vuốt, nhàn nhạt nói: "Thật ra thì tôi sẽ đồng ý ở chung một chỗ với Mạn Ny Ti, nhưng mà chỉ vì cha tôi thỉnh cầu cô ấy muốn tôi mà thôi. Trên thực tế, tôi không để ý chức phò mã này. Huống chi, anh biết tôi luôn luôn tán thưởng anh. Hơn nữa, bằng giao tình trước kia của chúng ta, anh có thể tin tưởng tôi, không phải sao?"
Gia Mậu cười nhẹ, không nói gì, cặp mắt thâm thúy, lại hiện lên ánh sáng giống như kiên định.
Nhìn bộ dáng kia của anh, Mã Tu hời hợt cười, nói: "Trước mắt không chỉ có tôi có hứng thú đối với cô ấy, mà ngay cả Nam Tuyệt Hiêu, Tát Khắc Tốn cũng có hứng thú đối với cô ấy. Nếu anh không hợp tác với tôi, vậy thì tôi sẽ xem xét việc hợp tác với Nam Tuyệt Hiêu. Nam Tuyệt Hiêu cùng tôi đấu đá đã nhiều năm, anh ta có hơi chút chiếm ưu thế. Tôi nghĩ, với chuyện của Nam Tuyệt Hiêu, hẳn sẽ không để ý việc cùng người khác chia sẻ một người phụ nữ đâu. Dù sao, trước kia anh ta cũng làm qua chuyện giống vậy, không phải sao?"
Nghe cậu ta nói đến đây, con mắt sắc của Gia Mậu trầm xuống, lạnh lùng nhìn cậu ta.
"A Nhĩ Bá Đặc, tư thế như hiện tại, nếu chúng ta đứng ở vị trí đối đầu nhau, ai cũng không chiếm được lợi thế, chẳng bằng, anh đem cô ấy đến để cho tôi chơi một chút." Đầu ngón tay Mã Tu dọc theo cằm nhẹ nhàng gõ gõ, cười có chút ý vị sâu xa: "D