Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2119 lượt.
ù sao, anh cũng biết con người của tôi, luôn luôn chơi ngán sẽ không cần nữa. Mặc dù người phụ nữ kia bây giờ là bảo bối rất quý của anh, chỉ là trước kia cũng không phải là bảo bối rất quý của anh. . . . . ."
"Chuyện đã qua, không cần nói nữa rồi." Gia Mậu đột nhiên cắt đứt lời của Mã Tu, ánh mắt trầm lạnh mà nhìn chằm chằm vào cậu ta, nói: "Nói đi, anh muốn cô ấy trong bao lâu?"
"Tôi không phải người có lòng tham, nhiều nhất là bảy ngày." Mã Tu đem ly rượu vang đặt bên môi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, trong tầm mắt, lộ ra ánh sáng trong suốt, nói: "Giống như tên cô ấy."
Gia Mậu nghe vậy, con ngươi khẽ co rút, trong mi mắt, có ánh sáng u tối di động.
"Đồ chơi trong Tinh cầu Tra Phỉ của chúng ta, căn bản không quan tâm ai là ai." Mã Tu hướng về phía người đàn ông nâng ly, cười đến vô cùng thoải mái, nói: "Dù sao anh cũng chơi lâu như vậy rồi, lần này thì cho tôi chơi bảy ngày bảy đêm, như thế nào?"
Gia Mậu trầm mặc, cũng đưa tay đem cái ly nâng lên phía trước, cùng cậu ta cụng ly, sau đó ngửa đầu đem chất lỏng trong ly rượu uống một hơi cạn sạch.
Nếu anh có biểu hiện như vậy, như vậy thì đại biểu, anh đã đồng ý với cách làm ủa Mã Tu.
Anh, bán đứng cô!
Nhìn Mã Tu đem máy phát thu về, tất cả sức lực trên người Thất Dạ đều biến mất.
Tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật!
Hiện tại, cô còn có lý do gì, để tin tưởng người đàn ông kia đây? Cách làm đã là câu trả lời đúng nhất.
"Hiện tại, người là của tôi. Là A Nhĩ Bá Đặc đưa cho tôi đấy!" Mã Tu khẽ mỉm cười, chợt đưa tay kéo tóc của Thất Dạ, dọc theo môi của cô, liền hôn một cái: "Cô trốn không thoát!"
Ngay cả bởi vì chuyện Gia Mậu bán đứng cô bị đả kích trầm trọng, thời điểm Thất Dạ bị Mã Tu hôn, cô như cũ há mồm dọc theo lưỡi hắn lộ ra mong muốn trượt vào trong miệng của cô đến đầu lưỡi dùng sức hung hăng cắn, dùng hết sức lực!
Đối với phản kháng của cô, Mã Tu thật không có tức giận, nhưng cũng nhanh chóng đem đầu lưỡi của mình lui ra ngoài. Ánh mắt của hắn, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thất Dạ, đáy mắt di động một mảnh lạnh lẽo, trầm giọng nói: "Nam Thất Dạ, cư nhiên cho cô mặt mũi mà không biết xấu hổ?"
"Không sai, Gia Mậu phản bội tôi, nhưng chỉ bằng anh, còn không có tư cách gì đụng đến tôi." Đôi tay không cách nào nhúc nhích, Thất Dạ ngẩng cằm lên, lạnh lùng nhìn người đàn ông: "Tôi dù có chết, cũng sẽ không để cho anh làm bẩn!"
Cô biết ở tinh cầu Tra Phỉ, tình yêu là vô cùng cởi mở. Nhưng cô chỉ là Nam Thất Dạ, không phải Tạp Lạc Nhi- Hi Nhĩ, vì vậy, cô muốn bảo hộ tôn nghiêm của chính mình. Nếu như cô thật muốn tìm người đàn ông, tất nhiên chính là người cô thích, không có bất kỳ ép buộc và uy hiếp. Cô sẽ không tùy tiện cùng một người, nếu không, cô cũng không là Nam Thất Dạ nữa!
Nghe lời nói của cô, con mắt sắc của Mã Tu tối sầm lại, mặt mày âm trầm, đột nhiên sinh ra một vẻ mặt chán nản: "Tại sao, tôi liền không thể?"
Thất Dạ không nói lời nào, chỉ là sâu kín nhìn hắn.
Cô cho là, cô sẽ kích thích được hắn rất tức giận, sau đó phất tay áo rời đi. Nhưng là, không, người đàn ông này, hình như có tính toán khác.
Trong mắt của hắn lấp lánh thần thái trong trẻo, đang nói rõ rệt tất cả!
Cô ngược lại bỏ quên một chút: Mã Tu- Tát Khắc Tốn vốn là chỉ là làm hạt nhân tồn tại ở trong thành này, nhưng hắn có thể liên lụy công chúa Mạn Ny Ti, dĩ nhiên là hắn có phương pháp của mình. Người đàn ông này, thật ra thì cũng không phải là nhìn ngoài mặt đơn giản như vậy.
Thân thể Mã Tu khẽ dừa về phía ghế sa lon, ngồi ở bên cạnh cô, ánh mắt lấp lánh mà nhìn chằm chằm vào cô, nói: "Nam Thất Dạ, tôi thật sự đối với cô, càng ngày càng thích."
Bàn tay to của hắn, dọc theo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái nhẹ nhàng sờ soạng một cái. Động tác kia, rất nhẹ, như có như không, nhưng thật giống như có thể trêu chọc lòng người rút ra.
Mặc dù tình cảnh Thất Dạ hôm nay bị hắn uy hiếp tương đối tức giận, chỉ là cô vẫn cố gắng khống chế được tâm tình của mình. Cô nhất định phải nghĩ cách cùng người đàn ông này chu toàn mới phải, mà không phải vì một thứ kích thích của hắn. Kết quả cuối cùng, thua thiệt nhất định sẽ là cô.
"Sẽ không ai đem người trong lòng mình trói lại." Không biết Mã Tu rốt cuộc là như thế nào trói cái sợi dâykia, tóm lại lúc cô mới vừa rồi giãy giụa qua đi, sợi dây càng siết chặt, bây giờ Thất Dạ cảm giác hai cánh tay của mình cũng bắt đầu tê dại. Tiếp tục như vậy nữa, máu không lưu thông, cô sợ tay của mình sẽ bị phế bỏ.
"Tôi hiểu biết rõ em là cô gái rất quật cường, tôi cũng vậy sẽ không ép buộc em làm chuyện em không thích làm. Chỉ là. . . . . ." Mã Tu nhạt nhẽo mà cười, bưng rượu đỏ từ mặt bàn lên, từ từ thưởng thức, ánh mắt như nước nhìn chằm chằm cô gái: "Tôi càng thêm thích, nhìn tay của em, từ từ trở nên cứng ngắc. . . . . . Từ lâu rồi, em sẽ không thể động đậy. Đến lúc đó, cặp tay ngọc thon xinh đẹp kia, liền phế."
"Anh. . . . . ." Thất Dạ nhướng mày, thanh âm trở nên lạnh lẽo âm trầm: "Rốt cuộc muốn như thế nào mới bằng lòng b