Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

sớm xác định được một hai rõ ràng, không có bất kỳ chờ đợi gì."
Gia Mậu nghe vậy, giận quá hóa cười, nói: "Nghe em nói như vậy, trước kia em đối với tôi đúng là rất có chờ đợi hay sao?"
"Tôi ——"
Thất Dạ mới muốn mở miệng cãi lại, lại thấy trong đáy mắt trong trẻo của người đàn ông chợt lóe một thước, trong lòng không khỏi căng thẳng, nổi giận nói: "TMD người nào đối với ngươi như có ý tưởng. Anh. . . . . . Tôi hận không được anh sớm một chút ngủm, làm cho tôi được tự do!"
Ánh mắt của Gia Mậu, từ từ nheo lại, khuôn mặt tuấn nhã này, áp sát dọc theo mặt của cô gái, gằn từng chữ: "Thật, muốn tôi chết như vậy sao?"






Gương mặt tuấn tú của người đàn ông gương tiếp xúc quá gần, cơ hồ có thể nói là gần trong gang tấc, cứ như vậy, liền chọc cho trái tim của Thất Dạ lòng "thình thịch thình thịch" nhảy dựng lên. Cô nuốt nước miếng một cái, mới muốn đáp lại lời nói, lại đột nhiên nghe được Gia Mậu trầm giọng mở miệng: "Nam Thất Dạ, trước khi em chết, tôi tuyệt đối sẽ không chết!"
"Anh ——" nghe nguyền rủa với cô, Thất Dạ sửng sốt, sau đó giận dữ mắng mỏ: "Gia Mậu, anh mới có thể chết sớm, cái người này tên đại khốn kiếp!"
Từ khốn kiếp mắng đến đại khốn kiếp, coi như là tiến dần lên một cấp bậc rồi, sau khi nói ra lời này, Thất Dạ vì mình nhéo một cái mồ hôi lạnh. Trực tiếp yêu cầu thẳng thắn.
Cô thật sự là đem sống chết đều đã không để ý rồi, cư nhiên lại dám ồn ào như vậy đối với Gia Mậu. Người đàn ông này nếu là như thế này phát động ngoan độc, nhất định sẽ đem cả người cô cũng hung hăng bóp chết!
Nào có thể đoán được, Gia Mậu chỉ là đạm bạc cười một tiếng, đầu ngón tay ngoắc ngoắc cằm của cô, không có mùi vị gì cả nói: "Ha ha, nếu như mà nói tôi chết trước, như vậy em liền chôn theo đi!"
Chỉ tiếc, đầu ngón tay của cô mới vừa đưa đến họng súng, đột nhiên liền thấy vị trí cổ tay bị Gia Mậu giữ. Đối phương nhẹ xuy mà cười một tiếng, lời nói thật thấp: "Hiện tại không thích hợp dùng loại đồ vật này, không phải vậy. . . . . . Em muốn nó tiến vào thân thể của em?"
"Anh ——" loại ngôn ngữ hạ lưu này, chọc cho cả khuôn mặt Thất Dạ cũng giống như lửa thiêu đỏ lên. Cô cắn răng nghiến lợi trừng trừng hướng về phía người đàn ông, lửa giận trong con ngươi, hừng hực thiêu đốt vọt ra, cơ hồ muốn phun ra ngoài hướng về phía khuôn mặt tuấn tú của Gia Mậu.
Gia Mậu cũng không để ý, ngược lại là cúi đầu dọc theo khóe miệng của cô chạm khẽ xuống, sau đó ưu nhã cười cười, nói: "Không cần nó, tôi đều có thể thỏa mãn em."
"Cút!" Thất Dạ trong lòng oán giận, cắn răng phát ra một tiếng hừ lạnh.
"Tôi chỉ cút bên trong em." Nhìn bộ dáng cô nổi giận, tâm tình của Gia Mậu hình như rất tốt. Lòng bàn tay anh đỡ vai cô gái đè một cái lên ghế ngồi, bàn tay mềm đã đẩy ra tay thon của cô, đem cái súng vị trí ngang lưng cô kia xạch một cái lấy ra, khẽ ném về vị trí chỗ ngồi phía sau, ngón tay dài theo vai của cô đi xuống khẽ lật rộng mở cổ áo nhẹ nhàng kéo ra sau, ngay sau đó cúi đầu chạm khẽ cái miệng nhỏ nhắn của cô một chút, nói: "Chúng ta trước tiên trì hoãn sẽ đi tiếp."
"Tôi không muốn." Có thể ý thức được đáy mắt anh hừng hực thiêu đốt dục vọng mãnh liệt có nhiều dọa người, Thất Dạ liền lập tức mở miệng: "Tôi muốn đi Vương Cung ngay bây giờ."
Nếu Gia Mậu vô duyên vô cớ muốn dẫn cô đi Vương Cung, chỉ sợ bên trong đã xảy ra chuyện. Nếu như có tình trạng xảy ra, như vậy cô chỉ muốn sớm biết là cái gì. Cứ như vậy, ít nhất có thể tính toán trước, không cần thời khắc cũng bị quản chế với Gia Mậu.
Gia Mậu hình như là xem thấu ý tưởng trong lòng của cô, cúi đầu bật cười một tiếng, nói: "Em lo lắng cho tương lai của mình?"
"Chẳng lẽ thượng tướng đại nhân anh cho là tôi sẽ cả đời cũng sống lệ thuộc vào anh?" Thất Dạ nhẹ xuy cười một tiếng: "Làm con cờ của anh, để cho anh cả đời cũng lợi dụng?"
"Tôi hiểu rõ em lo lắng cái gì, chỉ là không có chuyện gì." Gia Mậu đạm bạc cười một tiếng: "Tin tưởng tôi."
"Tin tưởng anh, không bằng tôi đi tin tưởng một con chó. Tối thiểu nó nhận rõ ràng tôi là chủ nhân của nó, sẽ không cắn tôi phản bội tôi."
Nghe lời của cô ấy là sao kích động, con mắt sắc của Gia Mậu sâu kín, đột nhiên lấy đầu ngón tay áp chế vai của cô, ánh mắt như nước: "Nam Thất Dạ, tôi hiểu rõ tâm tình của em bây giờ là cái dạng gì. Chỉ là. . . . . . Em cuối cùng sẽ hiểu tôi."
"Tôi hiểu anh." Thất Dạ tự giễu cười một tiếng, nói: "Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, anh vì quốc gia lợi dụng tôi, tôi có thể hiểu rõ, nhưng anh cũng đang sau lưng bán đứng tôi, tôi liền không cách nào tiếp nhận. Không sai, anh đồng ý với Mã Tu • Tát Khắc Tư, có thể chỉ là bởi vì anh băn khoăn anh ta sẽ giúp Tát Khắc Tốn hoặc là Mạn Ny Ti tới phản đối Phí Nhĩ Lạc lên ngôi, nhưng như vậy, cũng không thể đủ để cho tôi tha thứ cho anh. Anh có lập trường của anh, tôi cũng có lập trường của tôi. Cho nên, chúng ta Nhất Phách Lưỡng Tán đi!"
Lông mi của Gia Mậu trầm xuống, lòng bàn tay đột nhiên khẽ vuốt ve gương mặt cô gái, thanh âm ưu nhã khó lấy được nói:


XtGem Forum catalog