Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2101 lượt.
ỉ có đối với cô, hơn nữa còn là. . . . . . Cơ hồ với bất kỳ vật gì!
Hôm nay cái bộ dáng khuôn mặt kia trấn định tự nhiên, so sánh với trạng thái ở thời điểm cam kết với cô sẽ cho cô có chút trả lại hoàn toàn bất đồng. Anh hình như cả người cũng ở trong trạng thái chiến đấu, mà anh mang theo cô đến đây, là vì loại mục đích gì?
Chuyện này, Thất Dạ hoàn toàn nghĩ không ra!
Từng nghe người khác nói qua, nếu như cô không muốn cho người khác biết mình phải nói gì, vẫn theo dõi ánh mắt của anh nhìn, một câu nói đều không nói. Cứ như vậy, đối phương cũng sẽ không dễ dàng nhận thấy được mình đang nghĩ cái gì. Mà anh, vô cùng có thể bức ra ý nghĩ của đối phương. . . . . . Một người có có thể bày mưu tính kế hay không, dựa vào chính là chơi tâm lý chiến!
Đối với phản ứng của cô như thế, Gia Mậu chỉ là nhạt nhẽo cười cười, hình như vô ý rối rắm loại chuyện tình này. Chỉ là, sau một khắc, anh liền nhẹ nhàng đưa tay quàng lên dọc theo bả vai của cô, đem cô cả thân thể cũng hướng vào trong ngực, nhỏ giọng nói: "Nam Thất Dạ, em quả nhiên không để cho tôi thất vọng!"
"Đi." Thất Dạ lắc bả vai một cái, đối với anh thân thiết như vậy cũng không thoải mái. Người đàn ông này, thời điểm mỗi lần có cái loại phản ứng này, không phải trêu cô, sẽ bán đứng cô. Cô đã tổn thương qua nhiều lần lắm, vào lúc này, tuyệt đối sẽ không lại cùng anh chơi tiếp.
Bởi vì biết kết quả vĩnh viễn đều là giống nhau: cô thua!
trận chiến không nắm chắc, cô không muốn ,hơn nữa cũng không đánh nổi.
Thân phận của người đàn ông này chính là cao cao tại thượng, cô thậm chí ngay cả nuôi một người tâm phúc cũng không có làm sao có thể chống lại?
Kẻ thức thời trang tuấn kiệt, cô quyết định. . . . . . phòng thân tốt hơn.
"Tới tới lui lui, còn không phải là quanh đi quẩn lại ở bên cạnh em?" Gia Mậu cười một tiếng, trong mi mắt, có chút lo lắng xẹt qua.
Thất Dạ đối với anh càng ngày càng không hiểu, liền dứt khoát giả bộ ngu : "Gia Mậu, bây giờ anh giống như người bị bệnh thần kinh."
Gia Mậu không nói lời nào, bàn tay chỉ là đột nhiên dùng sức nắm chặt cổ tay mảnh của cô, dắt cô bước đi vào phía bên trong.
Bọn họ tiến vào cái vị trí kia, là phòng khách mà thường ngày An Đức Liệt Vương dùng để thương nghị quốc sự. Thật ra thì bởi vì là tinh cầu đế chế, vì vậy so với thời điểm Địa Cầu cổ đại cái chế độ đó cũng không khác bao nhiêu. Sân sau của Vương Cung, cơ hồ chính là nửa bước cũng mạo hiểm. Giống như hiện tại, bọn họ mỗi đi về phía trước một bước, cơ hồ bên cạnh đều có một binh lính nhìn, những người đó cao lớn lại uy nghiêm, thoạt nhìn liền rất có áp lực.
"Không cần lo lắng, tôi sẽ bảo vệ em." Gia Mậu ở một bên hình như là xem thấu tâm tư của cô, nhỏ giọng cười nói: "Nam Thất Dạ, tôi sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội tổn thương em."
"Anh bảo vệ tôi? Tôi liền tiết kiệm một chút thời gian nghe đi." Thất Dạ đối với lời nói của anh cũng không cảm động, ngược lại là cười đến có chút lạnh lẽo.
Đối với cô mà nói, thay vì được người bảo vệ, chẳng bằng học được tự bảo vệ mình. Dù sao, từ trước đều là cô đi bảo vệ người khác, cô cũng có mấy kỹ năng của chính mình, có thể nuôi sống mình. Huống chi, cô có thể đọ sức như vậy với loại người như Mã Tu • Tát Khắc Tốn, liền có thể đọ sức với những người khác. Ở Gia Mậu lặp đi lặp lại cô không có gặp chuyện không may, cô cũng không tin, những người khác có thể làm sao cô không vấn đề gì.
Nhìn bộ dáng của cô kia tràn đầy tự tin, Gia Mậu đạm bạc cười một tiếng, nói: "Mặc dù em thật sự có chút công phu mèo ba chân, chỉ là chuyện phát triển đến bây giờ, chưa chắc là em có thể thật sự có năng lực đối phó nhứng thứ sóng gió bên ngoài kia. Không sai, là em thắng Mã Tu • Tát Khắc Tư, chỉ là ở trong hoàng thành Lạp Ma, người lợi hại so với Mã Tu • Tát Khắc Tư, cũng không ít!"
"Ha ha, nghe lời nói của anh, chẳng lẽ anh đang ám chỉ chính anh lợi hại so với anh ta?"
"Nam Thất Dạ, em có thể có khả năng đối phó được Mã Tu • Tát Khăc Tư, trừ có một chút xíu vận số kia ra, còn có những nguyên nhân khác ."
Thất Dạ cũng không hề thích loại lời nói này của Gia Mậu, cảm thấy giống như là cô thắng không cần dùng võ. Cô hít sâu giọng điệu, lạnh lùng nói: "Tùy anh nói thế nào, dù sao vô luận tôi làm cái gì, anh cũng sẽ không chấp nhận tôi."
"Nam Thất Dạ, tôi chỉ hỏi em một câu."
"Hả?"
"Cùng ở chung cuộc sống một chỗ với tôi, không được sao?"
Vấn đề này, có chút đột ngột, làm đầu óc Thất Dạ cũng trong nháy mắt liền ngừng hoạt động. Cô chớp chớp con mắt, chỉ chốc lát sau, mới sâu kín nhìn người đàn ông một cái, nói: "Tôi không thích bị người giam cầm, bán đứng, khinh nhờn."
"Vậy nếu như tôi cam kết với em, những thứ đó đều không tồn tại nữa thì sao?"
Nét mặt Gia Mậu, hình như là tương đối nghiêm túc, không giống như đang nói giỡn.
Thất Dạ nhướng mày, có chút không hiểu nhìn đến mặt người đàn ông, nói: "Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc, anh muốn nói gì?"
"Em chỉ cần trả lời là được!"
"Tôi Nam Thất Dạ. . . . . . Muốn cuộc sống thế nào được cuộc sống như thế, không bị