Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.

liền vuốt xuống theo xương quai xanh của cô, hơi vén lên lễ phục của cô. Anh khom lưng, hai tay giao nhau, dùng sức ép xuống vị trí lồng ngực của cô.
“Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, chúng ta đã đến...”
Lúc này cửa xe bị kéo ra, tài xế đứng bên ngoài cung kính khom xuống báo cáo.
“Cút!”
Đơn âm tiết lạnh lẽo bật ra từ môi mỏng của Gia Mậu, con ngươi của anh chỉ lo nhìn về phía Nam Thất Dạ, nhận tiện ép xuống cho cô.
Tài xế thấy tình cảnh này, bị dọa sợ đến cả kinh thất sắc, cấp tốc xoay lưng về phía bọn họ. Hắn chỉ thấy Gia Mậu dễ dàng bóp chết người ném xuống biển làm mồi cho cá, chưa bao giờ thấy Gia Mậu tự mình chủ động cứu người? Chắc hẳn, cô gái trong buồng xe kia, thật sự là vô cùng không đơn giản –
Đầu ngón tay dùng sức nắm lấy chóp mũi của cô gái, Gia Mậu khom người, đôi môi sầm mỏng dán lên cái miệng nho nhỏ của cô gái này, thổi phù một hơi thở mang theo mùi vị mát mẻ của riêng anh vào trong miệng cô.
Sau đó, lại dùng sức lấy tay ép mấy cái –
Cứ như vậy lặp lại một hồi, cô gái đột nhiên phát ra tiếng ho nhẹ. Lông mi của cô khẽ rung lên, đôi mắt xinh đẹp bỗng nhiên mở ra, trong veo như nước, giống như sóng biếc ngoài đình, quả nhiên là long lanh mê người.
Gia Mậu hơi thở phào một cái, nghiêng người ngồi một bên, lạnh lùng liếc qua cô.
Thất Dạ được cung cấp dưỡng khí mới mẻ một lần nữa, tiếp tục không ngừng ho mấy cái. Cổ họng cô khô khốc, kéo theo trái tim cũng co quắp đau nhức. Chỉ là, như thế nào đi nữa, cô cũng tham lam thở hổn hển, hít vào hết hơi thở mát mẻ này, để kéo dài sinh mệnh của mình.
Con kiến hôi còn sống trộm, huống chi là người?
“Cảm giác thế nào?”
Người đàn ông thở ơ lạnh nhạt ngồi một bên thấy bộ dạng nhếch nhác này của cô, đuôi mày khóe mắt, khó nén nổi tia giễu cợt.
Thất Dạ nâng hàm, ánh mắt đụng nhau với đôi mắt sâu ám của người đàn ông này, mắt thấy đôi mắt sắc bén của đối phương bình tĩnh lạnh nhạt, con ngươi sáng ngời trong suốt giống như một mặt gương, nổi bật lên thân thể nho nhỏ mảnh khảnh thon gầy của cô. Anh cao ngạo, cuồng vọng, ác bá, khiến cô ý thức được rõ ràng, giữa cô và anh, là chênh lệch như giữa trời và đất!
Thật ra thì, nếu như dùng một súng giết cô thật sảng khoái, Thất Dạ càng thích hơn, nhưng bị anh dùng ngón tay bóp chặt hành hạ, cảm thấy sinh mệnh mình từ từ biến mất, có thể giữ lại sinh mệnh hay không, hoàn toàn dựa vào tâm tình của người đàn ông kia, điểm này làm cô cực kì khó chịu. Mạnh mẽ như cô, há lại chịu thua ở trước mặt Gia Mậu? Vì vậy, lời nói ra, rất tự nhiên trái với lương tâm: “Cũng không tồi!”
Đã như thế rồi, lại còn bướng!
Đáy mắt Gia Mậu nổi lên tia sáng mang ý vị sâu xa, cánh tay đột nhiên vung lên phía trước, đúng lúc nắm lấy bả vai Thất Dạ kéo tới hướng anh. Tay của anh, theo áo của cô kéo phẹc-mơ-tuya ra, đồng thời nhàn nhạt phân phó tài xế phía bên ngoài: “Kiệt Phu, mở mui xe ra!”
Kiệt Phu lĩnh mệnh làm việc.
Mui xe được mở ra, Thất Dạ liền nhìn thấy hoàn cảnh của bọn họ giờ phút này.
Chỗ này, cô nhận ra.
Quảng trường của đại điện Kaloka –
Bốn phía, mấy tên mặc áo màu đen đứng chật kín như rừng, cao lớn uy mãnh. Bọn họ đẩy toàn bộ đám dân chúng cách xa vị trí cô và anh hơn mười trượng, để cho bọn họ chỉ có thể đứng xa xa, tò mò quan sát tình huống bên này.
Trước ngực hơi lạnh, tim của Thất Dạ run lên một cái.
Tay nhỏ bé mảnh mai của cô nhanh chóng nắm lấy mu bàn tay Gia Mậu, hoảng sợ mà nhìn chằm chằm vào anh: “Anh muốn làm gì?”
Gia Mậu cười nhẹ, khuôn mặt nho nhã tuấn tú hướng đến gần cô, vẻ mặt dịu dàng như ngọc. Người ngoài xem được bộ dáng này của bọn họ, ngược lại thấy vô cùng thân mật, chỉ tiếc là, từ ngữ từ trong miệng anh thoát ra, lại hoàn toàn không phải như vậy.
“Để tất cả dân chúng được thưởng thức, nữ đày tớ của Gia Mậu · Dương · A Nhĩ Bá Đặc tôi đây, cởi áo ra, là bộ dạng gì!”
Không hổ là kẻ điên biến thái, chuyện tổn hại bực này cư nhiên cũng làm được!
Người ngoài đều là xem náo nhiệt, lúc này thậm chí còn truyền đến thanh âm cao giộng nói “Tốt”, ai có thể biết được, cô và Gia Mậu lại là hai phương đối nghịch.
Thất Dạ bởi ngôn từ của Gia Mậu mà giận đến lồng ngực phập phồng, một đôi mắt sáng rỡ ánh sóng, nhộn nhạo xuất hiện nộ hỏa bừng bừng, như muốn khiến cho Gia Mậu chết cháy!
Gia Mậu không chút phản ứng, đầu ngón tay ưu nhã tiếp tục kéo phẹc-mơ-tuya trên y phục của cô xuống.
“Đừng như vậy – ”
Trong lòng dù uất ức bất đắc dĩ như thế nào, Thất Dạ vẫn cứ phải cúi đầu trước đã.
Nếu như chỉ bị một người là Gia Mậu làm nhục, đó chính là do cô không có bản lãnh đấu lại người ta, cô nhận. Nhưng cô là con gái, ở trước một đoàn dân chúng mà áo rách quần manh, như vậy, thể diện còn gì?
“Cô nói cái gì?”
Đầu ngón tay Gia Mậu nhẹ nhàng dừng lại, lông mày tựa biển sâu.
Đỉnh đầu Thất Dạ nghiêng đi, không muốn nhìn rõ phong thái mê người của anh, sự thật chỉ là cái vỏ ngoài dối trá.
Vì vậy, dầu ngón tay Gia Mậu, lại chậm rãi di động –
Bả vai Thất Dạ lay động, hai cánh tay cố gắng dùng sức ôm trước ngực mình, nhưng bị bàn tay Gia


Duck hunt