Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342474

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.

ắc ngưng tụ lại: "Tiểu thư Nam Hi, thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, từ trước đến giờ đều không nói sai!"
Quả nhiên không hổ là người của Gia Mậu, khôn khéo, cẩn thận, tâm phòng bị rất mạnh, lại càng không dễ bị tác động.
Có thể thấy rất khó dò được bất kỳ cái gì từ miệng hắn, trong đầu Thất Dạ thoáng qua ý nghĩ này một cái, liền nhanh chóng thay đổi sách lược. Thân thể cô bắt đầu vô lực tựa vào một bên vách tường, sâu kín thở dài một tiếng.
Mắt thấy vẻ mặt mệt mỏi của cô, giống như mỹ nhân sắp bệnh nặng, điềm đạm đáng yêu, con mắt sắc của Đỗ Bang rõ ràng trầm xuống một chút, hỏi: "Tiểu thư Nam Hi, cô không sao chứ?"
"Thiếu tướng Đỗ Bang, anh xem giúp tôi chỗ này. . . ." Thất Dạ khẽ ngửa cằm lên, đầu ngón tay dọc theo cổ của mình khẽ vuốt xuống, nhìn tầm mắt Đỗ Bang thật nhanh quét qua cái cổ ngọc ngà của cô, ánh mắt cuối cùng ngừng lại ở đôi mắt xinh đẹp của cô, liền nhàn nhạt cười nhẹ hai tiếng, nói: "Ngài hiểu biết rất rõ về thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc?"
"Tôi cũng đã theo bên cạnh ngài ấy một thời gian rồi." Đỗ Bang đáp lời, lập lờ nước đôi.
Quân nhân này suy nghĩ xoay chuyển rất cừ, ứng đối với sự cố ý dò xét của cô, biểu hiện có thể nói giọt nước không lọt!
Thất Dạ thấy ánh mắt nghi hoặc của những vị khách qua lại nhìn vào bọn họ, cười nhạt, nói: "Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện đi!"
Đổi qua chỗ vắng người, chạy trốn cũng dễ dàng hơn một chút.
Chỉ tiếc, Đỗ Bang hình như không muốn vậy, hắn lắc đầu một cái, nói: "Tiểu thư Nam Hi, thượng tướng muốn tôi dẫn cô tới phòng hảo hạng. Ở đó, bất kể cô muốn nói gì, cũng rất an toàn!"
Người này, đối với Gia Mậu thật đúng là trung thành và tận tâm.
Thất Dạ biết rõ, nếu cô muốn thật sự có thể chạy trốn, như vậy thì không thể theo hắn lên trên phòng. Bởi vì, đến đó, sợ rằng cô sẽ không có cơ hội thoát đi ma chảo của Gia Mậu rồi. Cô khẽ cắn răng, dứt khoát vươn thẳng sống lưng, lông mày giương lên nhìn về phía Đỗ Bang, lỗ mũi thanh tú chỉ kém chút không có nhìn trời, nói: "Mới vừa rồi, tôi thiếu chút nữa đã giết chết thượng tướng đại nhân của ngài!"
Đỗ Bang sửng sốt, trong con ngươi, ánh sáng lóe lên như ẩn như hiện, thật giống như đang nghĩ xem những lời Thất Dạ nói, rốt cuộc có thể tin được mấy phần.
"Tôi, lúc đó chính là dùng cái này!" Biết cảm xúc của Đỗ Bang đã có dao động, trong lòng Thất Dạ cười nhạt một tiếng, anh ~ môi khẽ mở, đầu ngón tay nhẹ nhàng dò vào trong ngực bộ lễ phục, từ nơi đó móc ra khẩu súng lục nhỏ màu bạc kia, giơ giơ ra trước mặt hắn: "Tôi thiếu chút nữa thì bị anh ta bóp chết, nhưng mà cuối cùng anh ta vẫn dừng tay, còn đem súng này đưa cho tôi!"
Tân khách đi qua đi lại, liếc thấy khẩu súng nhỏ trong lòng bàn tay cô, cũng rối lên dẫn tới những ánh mắt khác thường.
Vẻ mặt Đỗ Bang hơi trầm xuống, trong vẻ mặt để lộ ra một tia cảnh cáo: "Tiểu thư Nam Hi, cô như vậy, sẽ kinh động thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc."
"Mọi người không phải đều nói tôi là nô tỳ được anh ta cưng chiều sao, nô tì được sủng, sẽ phải có một chút đặc quyền." Thất Dạ liếc hắn một cái, không mặn không nhạt: "Ít nhất, có thể có được một chút lòng thương xót của chủ nhân!"
Đỗ Bang nghe vậy, thì ngược lại cười cười, gương mặt cũng bình thản hơn: "Tiểu thư Nam Hi, đã vậy, mời hãy cứ đến phòng hảo hạng trước đi!"
Sắc mặt Thất Dạ thoáng lạnh, xuy một cái nói: "Tôi muốn vào toilet!"
"Tiểu thư Nam Hi. . ." Mí mắt Đỗ Bang nhẹ nhàng rủ xuống, bước chân chợt lại gần Thất Dạ. Hai tay hắn chắp ở phía sau lưng, thanh âm ép tới rất thấp, nhẹ nhàng nhàn nhạt, chỉ có hai người bọn họ mới nghe thấy: "Tôi biết rõ cô muốn chạy trốn, nhưng, không thể nào!"
Hắn thật sự có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô, còn đưa ra kết quả chắc chắn thế rồi!
Nếu ý tưởng trốn chạy đã bại lộ, Thất Dạ cũng sẽ không quanh co với hắn nữa, trực tiếp nói: "Thiếu tướng Đỗ Bang, tôi rời khỏi thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, chỉ có lợi chứ không có hại."
"Đó?" Vẻ mặt Đỗ Bang đạm bạc, một đôi mắt sâu kín nhìn cô, hứng thú mười phần.
"Lòng của tôi, lúc nào cũng nghĩ tới giết chết ác ma kia. Tôi ở lại bên cạnh anh ta, sinh mệnh của anh ta tùy lúc đều có thể gặp nguy hiểm." Thất Dạ chỉ vào cò súng nhỏ màu bạc, đầu ngón tay nghịch nghịch khẽ vuốt vuốt: "Mà anh ta, sẽ không giết tôi! Cho nên tỷ lệ tôi giết anh ta, so với anh ta giết tôi, cao hơn ra rất nhiều lần!"
Con mắt sắc của Đỗ Bang, rốt cuộc tối tăm trầm xuống.
Trong đáy mắt của chàng quân nhân trẻ tuổi bỗng chốc thoáng qua một tia sát ý, đó là một loại ánh sáng thích giết chóc, Thất Dạ khi còn tham gia huấn luyện cùng đám đồng bạn, thường gặp, vì vậy trong lòng kết luận, Đỗ Bang vô cùng có thể, sẽ bởi vì Gia Mậu mà diệt trừ cô —
"Chỉ cần anh nguyện ý giúp tôi, tôi bảo đảm. . . . . cho dù lần này tôi trốn không thoát, cũng sẽ không lại gây ra nguy cơ gì cho thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc." Biết rõ cho dù Đỗ Bang có ý nghĩ giết cô, cũng sẽ không tùy tiện động thủ, Thất Dạ ném ra một câu vô cùng dụ hoặc đối với Đỗ Bang: "Thiếu tướng Đỗ Bang, ý nghĩ của tôi rất đơn giản trong sáng, chỉ cầu bảo vệ mạng sống của mình, không mu