Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342147

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2147 lượt.

ốn nhúng tay vào việc tranh đấu của các người."
"Cô xác định?" hai mắt Đỗ Bang đột nhiên có ánh sáng lấp lánh sắc bén toát ra, lạnh giọng hỏi lại.
"Ừ." Thất Dạ đáp lại không chút do dự.
Đỗ Bang bỗng cong người hơi cúi, lòng bàn tay lộn một cái mở ra hướng về một phía nào đó của hành lang: "Tiểu thư Nam Hi, toilet ở bên kia!"
Hắn đồng ý với cô ---
Trong lòng Thất Dạ mừng rỡ, cười với hắn, mặt tràn đầy sắc thái, trong sáng như ngọc: "Đa tạ!"
Eo nhỏ khẽ cong, làm một tư thế cảm ơn, trong lòng bàn tay cô nắm chặt khẩu súng lục nhỏ kia, nhẹ nhàng nâng vạt váy, nhanh chóng cất bước đi về hướng Đỗ Bang vừa chỉ.
Con ngươi Đỗ Bang nhẹ nhàng nheo lại, đầu nghiêng sang, ánh mắt liếc qua phía bên cạnh, phía đó, vệ binh quân phục chỉnh tề đang đứng nghiêm, nhìn thấy hắn nháy mắt, lập tức hiểu ý, vội vã bước đi ngược lại với hướng Thất Dạ vừa đi.
Lòng bàn tay nhẹ nhàng dọc theo sườn đút vào trong túi quần, khóe miệng Đỗ Bang, nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
Hắn thật sùng bái thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, quả thật là liệu sự như thần!
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Nhã phòng.
Là nơi giao lưu hội họp duy nhất của giới quý tộc trên tinh cầu Chafee, phòng của đại điện Kaloka phân làm ba cấp bậc: Tôn quý như khách của hoàng tộc, dùng nhã phòng; danh môn Quý tộc, dùng thượng phòng, những người khác, căn bản chỉ thích dùng danh phòng.
Trong phòng rộng rãi, bài biện cao nhã, trang hoàng xa xỉ, hoa lệ, lại vô cùng bắt mắt.
Bên trong phòng đang phát hình trên một khung chiếu treo lơ lửng, cảnh tượng chuyển động bên trên đó chia ra bốn khung hình khác nhau, vừa xem liền hiểu.
Ngồi bên trong phòng là ba người đàn ông trẻ tuổi bất phàm, một người trong đó, là Gia Mậu vừa tới, mà hai người còn lại, là bạn tốt của anh Phí Nhĩ Lạc và Tư Á. Bọn họ cũng ngồi đàng hoàng trên ghế sofa bằng da mềm mại, tầm mắt cùng hướng về những chuyển động trên phông chiếu kia, vẻ mặt lạnh lùng.
"Gia Mậu, cậu xác định Nam Thất Dạ, thật sự là người mà khách viếng thăm Lợi Á Bạc muốn tìm?" Mắt nhìn một trong các khung hình, bóng dáng mảnh mai kia biến mất vào trong toilet, không còn thấy được nữa, con mắt sắc của Tư Á thâm trầm sâu xa, cười như không cười nhìn chằm chằm Gia Mậu hỏi.
"Ừ." Gia Mậu đáp lại một tiếng.
"Sớm biết vậy ngay từ đầu, đã không đem tặng cô ấy cho cậu!" Tư Á mắt mày nheo nheo, trong lời nói, mang theo một tia đạm bạc giễu cợt.
"Cõi đời này, không có thuốc hối hận để mà mua!" đầu ngón tay Gia Mậu khẽ khẽ lắc lắc cái ly cao cổ trong lòng bàn tay, vẻ mặt lành lạnh, không chút cử động: "Không nên quên, cậu cũng mang đi một."
Con ngươi Tư Á tối sầm lại, trong đầu, liền lập tức hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần dù đang rơi vào bệnh nặng vẫn như thế xinh đẹp tuyệt luân.
Gia Mậu liếc nhìn hắn một cái, đáy mắt lóe lên, phức tạp khó hiểu.
Ánh mắt đụng vào ánh mắt của anh, môi mỏng của Tư Á thoáng nhếch lên, hừ nhẹ nói: "Nam Thất Dạ, giá trị rất lớn!"
"Tôi muốn cô ta, không phải là cùng người đàm luận về giá!" Gia Mậu nhấp một ngụm rượu, thanh âm lạnh nhạt như nước.
"Chậc chậc. . . . . ." Tư Á cắn lưỡi than nhẹ, khuôn mặt tuấn tú góc cạnh rõ ràng thoáng qua vẻ ranh mãnh, gáy dựa vào lưng ghé mềm mại phía sau, khóe mắt liếc một cái: "Phí Nhĩ Lạc, ngài nhìn xem, thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc của chúng ta hôm nay rốt cuộc đã bắt đầu thấy hứng thú với phụ nữ rồi. Hơn nữa, còn bị móng vuốt của con mồi nhỏ quào trầy, nhưng tác phong vẫn nhanh nhẹn như vậy!"
Phí Nhĩ Lạc không nói, mặt mày lại nhàn nhạt giương lên, đáy mắt ánh sáng tụ lại, sâu kín nhìn Gia Mậu.
"Thế nào?" Gia Mậu nhìn lại hắn, năm ngón tay nổi rõ khớp xương, được ánh sáng khúc xạ qua cái ly thủy tinh tôn lên, càng phát ra thon dài như ngọc.
"Sau khi Tát Khắc Tốn ghé thăm biệt thự thượng tướng, có hành động gì bất thường không." Phí Nhĩ Lạc mắt thẳng nhìn chằm chằm vào gương mặt anh tuấn của anh ta, thân thể cao ráo bỗng nhiên đứng lên, cất bước tới bên bệ cửa sổ, lòng bàn tay tà tà đút vào trong túi quần, con ngươi nhìn ra ngoài khung kính thật dày, trong hội trường của đại điện Kaloka đông đúc nhộn nhịp bắt đầu đêm khiêu vũ, nói: "Ngươi bên thành Đức Lan tới, tối nay cũng sẽ hiện diện trong bữa tiệc này!"
Gia Mậu và Tư Á liếc nhau một cái, trong con ngươi lẫn nhau đều có ánh sáng âm u lóe mà qua, cũng không nói gì, người kia lại nhẹ nhàng cười một tiếng, thanh âm không có mùi vị gì cả: "Tới, vô cùng tốt!"
Như vậy, bọn họ mới có trò vui để xem. Đồng thời, có thể nhanh hơn một chút hiểu rõ, ý đồ của đối phương.
"Phí Nhĩ Lạc." thân thể cao lớn của Gia Mậu bỗng nhiên đứng lên, tròng mắt u ám thâm trầm, có ánh sáng mị hoặc tán phát ra ngoài, phản chiếu ánh sáng trong phòng, đẹp tới cực điểm: "Tối nay, ra tay đi!"
Phí Nhĩ Lạc vẻ mặt ngưng trọng.
Môi mỏng Gia Mậu khẽ cong, khóe miệng hiện lên đường cong, vô cùng lười biếng, lại toát lên một cỗ khí phách trời cho.
Sau đó, anh nói: một lưới bắt hết!