Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.
t cái.
Nam Nhã Toa lúc này mới xoay người , dẫn Kiều Trị rời đi.
Mắt thấy bóng dáng cô ấy càng lúc càng rời xa, hình như thế cục bên này cũng rất bình tĩnh, cùi chỏ Thất Dạ dọc theo cánh tay Gia Mậu nhẹ nhàng đụng xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm Tư Á: “Thân thủ Ngõa La Luân thượng tướng rất cao, Nam... Nam Hi rất bội phục. Nam Hi muốn biết, Ngõa La Luân thượng tướng kế nghiệp thấy nơi nào?”
“Tiểu thư Nam Hi đối với võ học cũng có hứng thú?” Ánh mắt Tư Á trầm tĩnh như nước, lòng bàn tay khẽ vuốt be cùi chỏ, đầu ngón trỏ mơn trớn hàm vị, tầm mắt nhàn nhạt liếc ngang con mắt có chút âm trầm của Gia Mậu, nhiều hứng thú nói: “Cô gái ở trong đó, tương đối ít thấy.”
Nhìn bộ dáng kì quái của Gia Mậu cùng cô gái nhỏ này, Gia Mậu còn giống như là chưa từng chinh phục được cô. Hôm nay cô lại đến gần anh ta, sợ rằng mặt ngoài Gia Mậu bình tĩnh, nội tâm lại muốn chọc giận điên rồi sao. Chính là, rối loạn, nhất định không thừa nhận là được. Huống chi, bên cạnh còn đứng một người ngoài.
“Không biết Nam Hi có hi vọng hay không, có thể tự mình hướng Ngõa La Luân thượng tướng lãnh giáo một, hai.” Thất Dạ trực tiếp bỏ quên Gia Mậu một bên, càng phát ra tăng lực buộc chặt eo cô, khóe môi dui trì cười nhạt, chủ động nói: “Nam hi muốn tìm thời gian, đến phủ thăm hỏi, Ngõa La Luân thượng tướng có được hay không ?”
Cô nói đến đây hết phân thượng rồi, như thế nào cự tuyệt đây, vậy thì thực sự là có vẻ quá mức không có nhân tình rồi.
Hai hàng lông mày tuấn lãng của anh ta dựng lên, không có mùi vị gì cả cười cười, ánh mắt Gia Mâu bên cạnh như muốn miểu sát anh ta, trấn định tự nhiên mà gật đầu: “Dĩ nhiên dễ dàng.”
Mặt của Thất Dạ, ít thất nếp nhăn nhàn nhạt khi cười nổi lên, núm đồng tiền nhàn nhạt này, nhộn nhạo ra một cố phong vận không nói được, chọc người mê say.
“Tư Á, tối nay chúng ta như thế nào cũng là chủ, cũng không thể lạnh nhạt Nam Thành chủ, đúng lúc, mới anh ta đến trong đại điện Kaloka ngồi một chút.” Gia Mậu chợt trầm giọng chen vào nói, ánh mắt lạnh lẽo như cười như không từ gương mặt tuấn tú của Tư Á dời đến trên người Nam Tuyệt Hiêu: “Nam thành chủ, nể mặt đi.”
Nam Tuyệt Hiêu môi mỏng nhấp nhẹ, đôi mắt như biển sâu tĩnh mịch, như ánh sáng trên hồ nước lung linh: “Nam tôi, ở chỗ này cảm ơn A NHĩ Bá Đặc thượng tướng mời. Chỉ là Nam tôi tiến đến phía trước hoàng thành Lạp Ma, còn có chuyện quan trọng hơn phải làm...”
Anh ta nói đến đây, tầm mắt sâu kín theo mặt mũi Thất Dạ nghiêng mắt nhìn đi, nhận thấy được con ngươi óe lên kia của cô, mặt mày một sâu, mới khoan thai nói: “Lần sau, Nam tôi tìm thêm thời gian tìm thời gia hướng A Nhĩ Bá Đặc thượng tướng cùng Ngõa La Luân thượng tướng bồi tội đi.”
“Nếu thành chủ có chuyện quan trọng muốn làm, tôi cũng không miễn cưỡng.” Gia Mậu cũng không để ý anh ta cự tuyệt mình, lòng bàn tay đưa ra, nói: “Nam thành chủ, xin mời.”
“Tiểu thư Nam Hi, là một người con gái rất đặc biệt.” Nam Tuệt Hiêu mím môi bạc cười một tiếng, ánh mắt cùng Gia Mậu đụng nhau: “A Nhĩ Bá Đặc thượng tướng, ngài nhặt được một bảo bối thú vị. Chỉ à bảo bối, là luôn có thật nhiều người mơ ước, mời anh, hết lòng che chở rồi. Cáo từ.”
Trước khi anh ta xoay người đi, tầm mắt lần nữa liếc về phía khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt trần của Thất Dạ, nơi đáy mắt, không chút nào che dấu dục vọng chiếm đoạt.
Thoáng tiếp xúc được ý vị sâu xa kia, thân thể Thất Dạ cảm giác có chút lạnh cứng, lòng bàn tay thấm ra mồ hôi nóng. Tâm não một cỗ khó nói lên lời, cảm giác đè ép chậm rãi dâng lên, đêm đầu óc cô như đâm trúng cái gì hoa lên.
“Đỗ Bang.” Gia Mậu sau khi đợi Nam Tuyệt Hiêu đi xa, chợt quát khẽ một tiếng.
Một bóng dáng thật nhanh từ bên cạnh lóe ra, hướng về phía Gia Mậu cung kính nói: “A Nhĩ Bá Đặc thượng tướng.”
“Nam Thất Dạ, tối nay tôi trừng phạt cô.” Mặt mày Gia Mâu một tia run sợ bắt đầu khởi động, giữ lại cánh tay Thất Dạ, sức mạnh chợt thả lỏng, hướng về phía Đỗ Bang phân phó: “Đem tiểu thư Nam Hi về phòng hảo hạng. Lần này, không cho phép có chuyện goài ý muốn.”
“Dạ.” Đỗ Bang vội vàng lên tiếng trả lời, hướng về phía Thất Dạ nói: “Tiểu thư Nam Hi, xin mời.”
“Đã biết.” Đôi môi Thất Dạ nhẹ nhàng hạ xuống, ánh mắt cũng không quên Tư Á nhìn theo, giống như sợ anh ta đổi ý lại nhắc nhở: “Ngõa La Luân thượng tướng, mời anh lúc ở thời gian rảnh rỗi, cho người ta thông báo một tiếng, tôi đi quý phủ thăm hỏi.”
Mày kiếm Tư Á dựng lên, con mắt sắc truyền xa, môi mỏng cong lên, đạm bạc lịch sự tao nhã: “Tốt.”
Lúc này Thất Dạ mới hài lòng gật đầu, cùng Đỗ Bang rời đi. Nhưng, lưng quay về phía mọi người , cô lại rõ ràng cảm thấy, sống lưng có một tầm mắt lạnh lẽo, giao đi qua, làm cô sinh một cỗ tâm tình lo lắng.
Cô biết, tất nhiên là trong đôi mắt của Gia Mậu tàn mát ra. Cho nên, hậu quả của cô, có thể sẽ rất nghiêm trọng.
“Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, cậu có ngửi thấy trong không khí có vị chua không vậy?” Mắt thấy bóng dáng của Thất Dạ và Đỗ Bang chạy càng ngày càng xa, con ngươi của