Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2184 lượt.
gần nữ sắc, cũng không biết, hiện nay thế nào lại cùng nữ đầy tớ này cảm thấy hứng thú, còn mang cô ấy bên cạnh tham dự hoạt động bên ngoài.” Nhìn Thất Dạ bị Gia Mậu ôm trong ngực giận đến thân thể phát run, lại không có đi cự tuyệt người đàn ông đó, ánh mắt Nam Tuyệt Hiêu có chút đông lạnh nhanh chóng thoáng qua. Chỉ là lời từ miệng anh ta nói ra, cũng không gấp không chậm, lưu loát như bình yên vạn dặm, tự tại mà thoải mái, nói: “Thật sự, nếu như Nam nào đó bội cảm ngoài ý muốn.”
“Nam thành chủ nghĩ tìm kiếm kích thích, không ngại vào bên trong đại điện chơi một chút.”
“A!” Nam Tuyệt Hiêu cười, đáy mắt một mảnh mênh mông di động: “Thượng tướng đại nhân, có cái gì tốt giới thiệu?”
“Chơi, đơn giản mấy loại. Tài, quyền, thế, danh, lợi, tình, dục, nữ nhân, hoặc là... nam nhân!”
“Thượng tướng đại nhân, chẳng lẽ trong đó có người giỏi?”
“Cũng thế.”
Nghe Gia Mâu thiên kim bạt kiếm đáp lại, Nam Tuyệt Hiêu cười nhẹ, hai bàn tay xinh đẹp vỗ, mặc cho tiếng vỗ tay này vang nhộn nhạo ở trong không khí, đánh tới lòng người ...
Cho nên, Gia Mâu là đang ám chỉ, Nam Tuyệt Hiêu giễu cợt anh ta là hạng người gì, anh liền ám dụ, anh ta động dạng là đồng loại của anh.
Đối với bọn họ ở giữa xem ra rõ ràng là thanh nhã lễ độ, thực tế là phương thức trao đổi mạnh mẽ rộng lớn, Thất Dạ thật có chút bội phục. Người, mọi chuyện đều được bọn họ giải quyết, không mệt sao?
“Các người cút ngay!”
Chợt tiếng cô gái trẻ giòn giã quát vang lên, một bóng dáng thaantj nhanh từ hai người đàn ông áo đen cao lớn nhào ra, rất nhanh chạy tới. Thân thể co ta còn chưa kịp đứng vững, đầu ngón tay đã hướng cổ áo Nam Tuyệt Hiêu dùng sức kéo, hung hăng nhìn chằm chằm anh ta: “Họ Nam, anh trai tôi có phải là anh làm bị thương hay sao?”
“Đạo Sâm tiểu thư.” Nam Tuyệt Hiêu lạnh nhạt liếc cô ta, thanh âm bình tĩnh như gió nhẹ lướt qua nước biển, nhộn nhạo lên một tầng nhàn nhạt: “Người của tôi, đồng thời cũng bị thương.”
“Anh tại sao lại làm nổ máy bay của anh ấy? Anh, anh, anh...” Có thể là từ nhỏ ở trong quý tộc nhận sự giáo dục cao cấp, Nam Nhã Toa nghẹn đỏ mặt, mới mắng ra ba chữ: “Không biết xấu hổ.”
Mặt Nam Tuyệt Hiêu không chút thay đổi, con mắt toát ra một loại thâm trầm, lại chợt có một cỗ lãnh khốc vụt qua.
Vưu Đức lúc này chậm rãi đi tới, hướng về phía Nam Nhã Toa nhỏ giọng quở nhẹ, trong âm thanh, còn nồng nặc mùi vị cảnh cáo: “Đạo Sâm tiểu thư, xin buông tay”
“Tôi không buông, tôi muốn tìm anh ta tính sổ.” Nam Nhã Toa cắn môi, cả giận nói: “Anh tai tôi có gì không hay xảy ra, tôi muốn các người vĩnh viễn đều không ra được hoàng thành Lạp Ma.”
“A!” Nam Tuyệt Hiêu nhiều hứng thú nhìn cô ta, một từ kia, rõ ràng khinh mát đamk bạc, lại có một cỗ khó tả bằng lời với khí thế vậy xung quanh.
Bị ánh mắt khinh miệt của anh ta liếc xéo, khí huyết trong lòng Nam Nhã Toa dâng trào. Cô cắn răng một cái, chợt đưa chân đá về phía trước, mục tiêu là vị trí dưới háng của Nam Tuyệt Hiêu. Động tác kia, hiển lộ rõ ràng, cô hận anh ta như thế nào.
Con mắt sắc của Nam Tuyệt Hiêu phút chốc chìm lạnh xuống, cũng không tránh lui, ngược lại Vưu Đức một bên thấy thế, nhanh chóng lấy một chân chống đỡ mặt đất, đầu gối cong lên, dọc theo bụng Nam Nhã Toa đánh tới. Nhìn hướng anh ta nâng khửu chân, vô tình tàn nhẫn, thật không có đi so đo, Nam Nhã Toa là một cô gái.
Tốc độ của anh ta, so với Nam Nhã Toa không biết nhanh gấp bao nhiêu lần. Nếu như bị anh ta đạp trúng, chỉ sợ phế phủ của Nam Nhã Toa cũng có thể bị đụng vỡ. Thất Dạ nhìn xem sắc mặt đại biến, mới nghĩ nghiêng người đi công kích Vưu Đức nhằn làm chậm lại tốc độ cùng lực lượng của anh ta, chợt cảm thấy trên eo có cánh tay cường hãn cầm giữ cô lại. Một giay sau, trước mắt có bóng đen bắt đầu khởi động, một tay đem bả vai Nam Nhã Toa kéo cô ta về phía sau, đồng thời, một cái chân được luyện tập bay lên không , bàn chân đi ủng da, khó khăn chặn lại sự tiến công của Vưu Đức đối với Nam Nhã Toa, thậm chí khiến Vưu Đức kêu rên rút lui nửa bước. Nếu như là không phải thân thể anh ta thật lưu loát, thời điểm bàn chân đối phương vợt tới anh ta thu lại lực, chỉ sợ lúc này đac ngã xuống đất không dậy nổi.
Thất Dạ thấy khiếp đảm tâm kinh, nhất thời quên cả hô hấp.
Cô vốn tưởng rằng, bản lĩnh của mình đã đủ để ứng phó cao thủ số 1, số 2 trên thế gian, nhưng chưa từng nghx qua, tại thời khắc mành chỉ treo chuông, vẫn còn có người xuất hiện kịp thời cứu Nam Nhã Toa. Mà động tác của anh ta rất mau lẹ, không biết so sánh với mình phải nhanh gấp mấy lần. Nhưng người này, toàn bộ đều không che đậy...
Cùng với sự khiếp sợ tương đối của cô, Nam Nhã Toa cũng bị sợ đến sắc mặt trắng bệch. Cô tức giận thở gấp, trong mắt hiện lên ánh sáng kinh hoàng. May mà, trên thân người đàn ông che trở cô trong ngực tản mát ra hơi thở ấm áp làm nhịp tim đập nhanh kém chút nữa nổ tung rất mau được giảm bớt. Cô chậm rãi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh mỹ như hoa như ngoc, mắt thấy mặt mày tuấn tú của người đàn ông một vẻ lành lạnh, tầm mắt hạ xuống trên người cô, đạm bạc đông lạnh, miệng n