Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2196 lượt.
t giây trước bị dung mạo tuấn mỹ của anh ta mê hoặc mất mấy giây như vậy, trong lòng Thất Dạ vô cùng buồn bực. Nghe giọng điệu tự cho mình là đúng của người đàn ông này, cô tuy không có cách nào há mồm phản kích, nhưng một đôi đôi mắt sáng trong lại nhộn nhạo phát ra ánh sáng lạnh lẽo, ngước lên nhìn vào mắt người đàn ông, từng chút từng chút nhìn thẳng vào đôi mắt hẹp dài đang nheo lại kia, cường ngạnh, không chịu thua!
Sẽ bị cô quyến rũ, một trong nhưng nguyên nhân chủ yếu là vì cô có một đôi con người thuần túy không vương chút bụi nào, lại thời khắc cũng lóe ra ánh sáng đặc biệt của riêng cô. Dĩ nhiên, cả hương hoa nhài nhàn nhạt từ trên người cô tỏa ra, cũng khiến cho tâm tình anh vô cùng thư thái. Nhưng, anh thưởng thức cô, cũng không đại biểu sẽ dung túng cô. Nhất là, sau này . . . . . cô còn ở trước mặt anh, liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác ——
Đưa một tay ra, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai túm được hai tay cô đính tại trên vách tường, tay kia còn lại của Gia Mậu, khi môi mỏng của anh vẽ ra một nụ cười lạnh nhàn nhạt xong, thong thả ung dung áp vào trên người Thất Dạ.
Ngón cái của anh ta, cách lớp váy áo thật mỏng, dọc theo một vị trí yếu điểm nào đó của cô nhẹ nhàng đè một cái.
Thất Dạ hít vào một ngụm lãnh khí, cả thân thể bởi vì một động tác đó của anh ta mà cảm thấy một hồi tê dại. Bả vai bị giam chặt, hai chân lại bị đầu gối có lực của người kia chỉa vào, cô hoàn toàn không còn chút không gian nào mà giãy giụa, chỉ có thể ngẩng gương mặt nhỏ nhắn đằng đằng tức giận lên, cắn răng nghiến lợi lạnh lùng nói: "Gia Mậu, anh buông tôi ra!"
Ánh mắt của Gia Mậu, khẽ trầm xuống, lực lớn vốn đang kìm chặt cổ tay của cô đúng lúc này dương như có chút buông lỏng. Sau đó, đôi môi mỏng kia nhấp nhẹ từ từ nâng lên đường cong cười như không cười, đôi mắt mê người, ánh sáng cường đại càng phát u tĩnh, giống như muốn, nhìn thấu cả con người cô.
Thất Dạ giật mình rùng mình một cái, hai vai cô nhẹ nhàng nâng lên, cái ót theo vách tường hơi nghiêng qua, tính tránh đi tầm mắt của người đàn ông.
"Nhắc lại một lẫn nữa xem!"
Giọng nói nhàn nhạt ôn hòa lại mang theo lạnh lẽo bỗng chốc phiêu tán trong không khí, ưu nhã, tự nhiên, rồi lại mang theo mệnh lệnh.
Thất Dạ sững sờ, quay đầu nhìn thật sâu một cái vào mắt Gia Mậu.
Khóe môi của người đàn ông như có như không ẩn hiển đường cong, ánh sáng trùng điệp, khiến cho hình dáng hoàn mĩ của anh ta càng phát ra mê người. Mi mày như vẽ, đẹp tựa như ngọn núi uốn lượn, ngang tàng, nhìn sâu vào con ngươi của cô, dường như có tia sáng rừng rực như lửa bắn ra, đụng vào đôi mắt của cô, hòa vào không khí lúc này, cũng nhộn nhạo phát ra mùi vị không đồng dạng như vậy.
Khoảng cách cũng vậy, không phải lẻ, mà là số âm ——
Lồng ngực kiên cố của anh ra, gần như dán vào xương thịt của cô. Dù là cách một lớp y phục, cũng vẫn tựa như vuốt ve tạo thành tia lửa, tứ tán, đem không khí, từng chút, rừng rực thiêu đốt!
Cổ họng, không hiểu sao một hồi khô khốc, Thất Dạ chỉ cảm thấy hai chân đang dần mềm nhũn ra, thiếu chút nữa đứng không nổi mà ngã xuống.
"Ngoan, gọi lại một lần nữa!"
Gia Mậu hiếm có lần thứ hai lặp lại một câu, giọng nói trầm thấp mang theo xúc cảm, khiến cho Thất Dạ bội phần cảm thấy ngoài ý muốn. Chỉ vì, sâu bên trong cô, thật giống như nghe được mùi vị ấm áp mấy phần nhu tình như nước. Vì vậy, cô dần dần hiểu, ý tứ trong lời nói của người đàn ông này, anh ta hẳn là muốn cô kêu lại tên anh ta một lần nữa!
Dường như, đây là lần đầu cô không đem cả tên họ của anh ta ra mà réo, mặc dù thái độ là ác liệt, nhưng rõ ràng người đàn ông này không để vào mắt, còn lộ ra bộ dáng vui mừng tiếp nhận. Người đàn ông này, từ trước đối với cô thô bạo tàn nhẫn, lãnh khốc vô tình, thế nào hôm nay, lại thay đổi như vậy? Chỉ bởi vì, muốn cô gọi anh ta một tiếng. . . . . . Gia Mậu?
Làm sao có thể?!
"Hử?!"
Chốc lát, không thấy phản ứng của Thất Dạ, mày rậm Gia Mậu nghênh ngang bay xéo lên, đầu ngón tay trơn bóng kia, bỗng chốc nhảy lên xương hàm cô.
Linh hồn nhỏ bé của Thất Dạ đang phiêu du rốt cuộc bị anh ta kéo trở về, ngẩng mặt, không khỏi, ngơ ngác kêu một tiếng: "Gia Mậu!"
"Thật biết nghe lời!"
Con mắt hẹp dài của Gia Mậu, chuyển tối, so với lúc trước, càng trở nên thâm trầm khó hiểu, cảm giác kia, có chút mơ hồ, coi như, hướng tới một ít gì đó. Mà mấy từ đơn giản đó từ cánh môi mỏng kia khạc ra xong, bàn tay anh ta đang nắm lấy Thất Dạ, chuyển biến thành khẽ vuốt ve cô như vuốt ve một trái đào tươi mới, một loại lịch sự tao nhã lạnh lùng mê người, mặt mày hớn hở nói: "Đứa bé ngoan, nên được thưởng!"
Thất Dạ nghe vậy, trong lòng thầm kêu một tiếng không tốt.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, lòng bàn tay đã nhanh chóng tăng thêm lực nâng cằm của cô lên, ở thời khắc cánh môi cô gái mở ra muốn phản đối, đã chiếm lấy đôi môi phấn nộn của cô, điên cuồng đột kích, tiến vào bên trong cánh môi với hơi thở ngọt ngào thơm ngát của cô —
Cánh tay có lực của anh ta, dùng sức giữ chặt vòng eo của cô, ép chặt cô lại, giố