Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.

của người đàn ông. Mặc anh ta ôm lấy, tùy ý làm bậy.
Cô, tựa như búp bê bị anh ta chơi đùa trong lòng bàn tay, không có nửa phần sức lực phản kháng, bởi vì chủ nhân thích, cũng chỉ có thể chịu đựng để anh ta vuốt ve, anh ta không phiền không ngán, cô kháng cự, cũng chỉ là mây trôi!
Nhưng, bị anh ta đối đãi như vậy, cô không có tuyệt vọng, mà ngược lại, từ đáy lòng cô đột nhiên dâng lên một cổ cảm xúc khó tả làm Thất Dạ cảm thấy vô cùng khủng hoảng. Lý trí nói với cô, lúc này đây người đàn ông có tư tưởng xấu này đang hành hạ thân thể của cô, nhưng cảm giác, thật giống như có một loại vui vẻ khó nói lên lời, giống như lên men, khuếch tán, mê hoặc cô, cảm giác này giống như tốt đẹp! Đồng thời, cũng rất giống, nhục nhã, khiến cho cô, không đất dung thân!
Ông trời, chẳng lẽ là, cô cứ như vậy bị hãm trong sự trầm luân sao?
Không! Tuyệt đối không thể!
Đáy lòng, một tiếng nói kiêu ngạo đang nhắc nhở Thất Dạ.
Suốt những ngày qua, bị anh áp chế đã đủ rồi, lúc này, cô sao vẫn có thể để anh ta làm chúa tể tất cả mọi chuyện đây?
"Tiểu tử, ngươi trốn không thoát!"
Đang lúc Thất Dạ nâng ánh mắt lên, vừa lúc muốn mở miệng mắng chửi Gia Mậu, bên tai, chợt có một cổ hơi ấm lãnh trầm thổi tới, theo lỗ tai của cô xâm nhập vào. Cô còn chưa kịp phản ứng, môi mỏng mang theo hơi thở ấm áp của người đàn ông này đã cắn lên vành tai cô, trằn trọc hôn, ác ý sờ nhẹ, giống như một con chó nhỏ đáng yêu, đang lấy lòng nữ chủ nhân —
"Ha ha, xem, chỗ kia của cô ngậm ngón tay tôi. . . . . . Càng bóp, càng chặt rồi!"
Giọng điệu trầm thấp của người đàn ông chậm rãi phát ra nhộn nhạo trong không khí, như ma âm mãi mãi ngàn năm, tùy tiện, liều lĩnh, thần bí lại ưu nhã, còn mang theo một cỗ ma mị khiến cho người khác không thể kháng cự, làm cho người ta, không tự chủ hãm sâu vào trong đó, không cách nào tự kềm chế!
Nghe được lời nói ám chỉ trắng trợn kia, khuôn mặt Thất Dạ xấu hổ đỏ rực, cô cắn răng, trợn tròn đôi mắt, đầu óc cũng là một mảnh hỗn loạn, nhất thời tìm không ra ngôn từ để phản bác người đàn ông này!
Đơn giản là, lúc trước cô vì kích động nói ra những lời không nên nói, thiếu chút nữa liền bị anh ta lấy đó trêu chọc —
Cô liều mạng khép chặt chân của mình, muốn đẩy ngón tay kia của người đàn ông ra ngoài. Đáng tiếc, chuyện không như ý, động tác của người kia, càng dấn sâu vào bên trong, thăm dò, lấy xu thế nhanh không thể đỡ, đẩy cô tới một điểm cao mà cho tới bây giờ cô chưa từng cảm giác tới ——
"Chậc chậc. . . . . ."
Một hồi thở dài trầm thấp lần thứ hai từ đôi môi lay động mà sâu kín của người đàn ông vang lên, mặt mày anh ta, mang theo ánh sáng nhàn nhạt, tựa như còn có chút trào phúng, lại trái ngược hoàn toàn với phong thái mê người lúc vừa rồi.
Anh ta thậm chí còn nói, tiểu tử, còn bóp chặt thêm chút nữa, ngón tay của tôi, cũng mau muốn đứt ——
"Ngươi, ngươi. . . . . ." Được ăn đậu hũ, còn nhạo báng như thế, gò má trắng nhạt của Thất Dạ bị sắc đỏ bao trùm. Cô nổi giận, nhưng không biết nên mắng chửi người đàn ông này như thế nào, cuối cùng phát ra, chỉ là một một tiếng, cút ngay!
Gia Mậu cười cười, bỗng chốc buông lỏng bàn tay đáng áp chế hai cổ tay cô, cánh tay dài đổi thành dọc theo hông thon gầy của cô đột nhiên khẽ bóp, đem thân thể linh lung của cô dán về phía lồng ngực của mình. Bị người đàn ông to lớn ôm trong ngực, khiến cho thời điểm Thất Dạ dán vào, giống như chim nhỏ nép vào người. Từ xa nhìn lại, cảnh tượng nam nữ dán chặt này, giống như một bức họa kiều diễm. Nhưng, Thất Dạ lại hoàn toàn không cảm giác như vậy, cô chỉ là trợn to hai mắt, nảy sinh phẫn hận ác độc nhìn Gia Mậu, sau đó hạ quyết tâm, cắn răng, hướng về phía cánh tay vẫn còn ngón tay đang chôn trong thân thể mình, dùng sức cắn.
Tiểu tử, lần nào cũng dùng một chiêu này, cô không ngán, anh cũng thấy phiền!
Gia Mậu cũng không né tránh, ngược lại đỉnh đầu dọc theo cổ cô hôn đi xuống, lưỡi dài, theo vành tai xinh đẹp như hạt châu của cô, dùng lực cắn một cái —
"Không cần. . . . . ."
Nơi nhạy cảm nhất bị môi anh ta hôn vào, thân thể Thất Dạ bỗng nhiên cứng đờ, miệng đang cắn người, cấp tốc buông ra.
Tất cả nhược điểm trên người cô đều bị anh ta nhìn thấu, cư nhiên biết cô nói đó, bị người khác đụng chạm sẽ chịu không nổi nhất. Huống chi, kỹ thuật của anh ta, cao siêu như vậy!
"Tiểu tử, cùng tôi đấu, cô còn quá non đi!"
Lời nói lành lạnh từ miệng Gia Mậu sâu kín khạc ra, lòng bàn tay nắm lấy tay mềm mảnh khảnh của Thất Dạ kéo tới một cái, ở thời khắc cô chạm tới bộ vị như bàn thạch kia, trợn mắt há mồm, nghẹn họng, tà tứ phun vào bên tai cô, khiến cho toàn bộ thân thể cô, nhanh chóng mềm nhũn ——
"Cô đã có thể, dung nạp được nó!"






"Không ——" cơ hồ là lời của Gia Mậu vừa rơi xuống, âm hưởng cự tuyệt của Thất Dạ cũng đồng thời trầm lạnh vang lên, toát lên khí thế cao ngạo của cô, nhanh chóng nhộn nhạo trong không khí: "Gia Mậu, anh đừng mơ tưởng đụng đến tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để cho anh thực hiện được!"
"Thật