Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.
rằng …Anh cùng với Gia Mậu • Dương • A Nhĩ Bá Đặc có hình dáng giống nhau, đều là kẻ bị bệnh thần kinh, kẻ điên, ác ma không bình thường!" Thất Dạ khẽ cười nhạt một tiếng, giọng nói lành lạnh, cao ngạo dành riêng cho chủng loài này.
"Ha ha, thật là thú vị!" Người đàn ông phát ra tiếng cười thích thú, tâm tình trở nên tốt hơn, bàn tay đang nắm chặt của hắn cũng chậm rãi buông lỏng, nói: "Tiểu thư Nam Hi, tôi rốt cuộc cũng hiểu rõ, tại sao A Nhĩ Bá Đặc lại mang theo cô bên cạnh. Cô. . . . . . Thật là một người thú vị!"
Sau khi Thất Dạ được tự do, không muốn nói chuyện cùng hắn nữa, chẳng qua, hắn còn chưa nói xong , một giây tiếp theo, cô liền cảm thấy có cái gì đó xẹt qua gò má của mình. Nhưng mà dựa vào cảm giác có thể đoán được, vật này rơi xuống từ gò má của cô, đó là ngón tay của người đàn ông ——
Tay của cô, không kiềm lại được giơ lên trước mặt! .
"Bốp ——"
Lần này, cô tát hắn!
Không biết có phải hắn khinh thường cô, không ngờ cô lại ra tay, hay là cô gặp vận may, mới có thể như vậy ——
Chỉ là, sau một thanh âm bạt tai thanh thúy vang lên, ngay sau đó một thanh âm giống như vậy vang lên trên mặt cô. Sức mạnh to lớn kia như muốn bẻ gãy cổ cô. Cô cảm thấy trong cổ họng chợt dâng lên mùi máu tanh nồng, khiến đầu óc cô choáng váng, trước mắt không còn tối đen nữa mà cô thấy có rất nhiều ngôi sao- -
Khi đụng vào người đàn ông trước mặt này, Thất Dạ biết sẽ phải trả một cái giá rất lớn. Chỉ là, cô không ngờ người đàn ông này ra tay nặng như thế. Cả người cô dần mềm đi, ngã lên giường, ý thức cũng mơ hồ, ngay cả nhúc nhích cơ thể cũng không được!
"Tiểu thư Nam Hi, cô có thể tùy ý, nhưng dù sao cũng phải giữ chút chuẩn mực!" Âm thanh của người đàn ông đã mất hết kiên nhẫn, còn mang theo vài phần nghiêm nghị: "Trên thế giới này, không phải ai, cô cũng có thể đánh!"
"Tôi không tin!" Ý thức của Thất Dạ dần khôi phục trở lại . Cô hít sâu một hơi, nghiêng về phía trước nhổ máu trong miệng ra, cũng không quan tâm có nhổ lên trên người hắn hay không, lạnh giọng phản bác lại, nói: "Tiên sinh, cách nhìn của anh rõ ràng giống như “ếch ngồi đáy giếng!”. Anh thích nghĩ thế nào thì nghĩ, nhưng tôi muốn làm thế nào là chuyện của tôi. Người không phạm tôi, tôi không phạm người! Là anh trêu chọc tôi trước, tôi như thế này cũng chỉ là duy trì giới hạn của chính tôi. Anh có thể không vừa ý, có thể bắt ép tôi, có thể đùa giỡn tôi, nhưng anh không thể khống chế trái tim của tôi! Tôi thế nào, chỉ có bản thân tôi mới có thể quyết định, sẽ không bởi vì bất cứ chuyện gì mà thay đổi!"
Ngôn ngữ của cô bi ai, câu chữ đều vô cùng rõ ràng, hiển nhiên biểu giương quyết tâm mãnh liệt của cô!
"Cô không phải là kẻ ngu ngốc!" Người đàn ông đột nhiên giơ cánh tay lên tán thưởng, sau đó cúi đầu cười nhạo cô.
Ngay sau đó, Thất Dạ cảm thấy có một vật cứng- lạnh đặt lên trên thái dương của mình.
Ngay tại huyệt thái dương, không lệch một chút nào.
Cảm giác này, giống như là họng súng ——
Người đàn ông này quả nhiên rất lợi hại, ở trong đêm tối như vậy, lại có thể đặt họng súng lên đúng thái dương của cô, điều này làm cho người có bản lĩnh như Thất Dạ cũng cảm thấy xấu hổ.
"Ở thời điểm phải đối mặt với cái chết,con người luôn thành thật nhất. Tiểu thư Nam Hi, tôi rất muốn biết, cô có nhiều sức lực như vậy, sao không tìm cách thoát chết chứ!"
Thanh âm của người đàn ông lạnh nhạt vô cùng, giống như ác ma truyền tới từ địa ngục, tuyên bố rằng, tính mạng của nàng đang nằm trong tay hắn --
Nói đến đề tài “tử vong”, trái lại tâm trạng Thất Dạ cực kì thoải mái . Cô không để ý cái gì, cười cười, nhún nhún vai, bàn tay nhỏ nhắn đột nhiên giơ lên nắm chặt cổ tay của người đàn ông, nói: "Anh nổ súng đi ! Nếu tay của anh run lên, tôi có thể giúp anh! Tài bắn súng của tôi không tồi, có thể một phát chết luôn, mọi chuyện giải quyết dễ dàng!"
Ngụ ý của cô là ngay cả cái chết cô cũng không sợ?
Đôi mắt người đàn ông chợt tối sầm lại, nhưng nhanh chóng lấy lại thần sắc.
"Ha ha, xem ra, cô rất thông minh, nếu bây giờ giết cô thì thật đáng tiếc!" Hắn thu hồi bàn tay cầm súng lại, một bàn tay khác tiến về phía Thất Dạ, năm ngón tay hơi dùng sức một chút, túm lấy tóc cô, cưỡng ép cô ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, tỏa ra nồng nặc sát khí.
Ngay sau đó thanh âm của hắn truyền vào tai cô mang theo mấy phần đùa giỡn.
"Tiểu thư Nam Hi, chúng ta tới hợp tác đi!"
Hắn rốt cuộc cũng nói vào trọng tâm!
Đây dĩ nhiên là mục đích hắn bắt cô tới đây !
" Hợp tác cái gì? Tôi không thể để người khác trông thấy, không có khả năng hợp tác với anh!"
"Cô không nên hành động theo cảm tình."
"Nếu như anh muốn đối phó với thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, hãy tìm người khác, tôi tuyệt đối sẽ không hợp tác với anh !"
"Cô ——"
Âm thanh của người đàn ông mang theo vài phần tức giận. Nhưng không quá nửa giây,sau khi điều chỉnh lại tâm trạng của mình, hắn nói : "Tiểu thư Nam Hi, nếu không có sự trợ giúp của tôi, cô không thể thoát khỏi A Nhĩ Bá Đặc!"
"Nói đùa ,hiện tại, tôi đã rời đi rồi !"
"Cô có tin rằng, tôi