Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2214 lượt.

ư tiên nữ hạ phàm, làm cho tâm tình người khác khó nói lên lời. Nhưng tất cả đều bị người đàn ông phía trước lẳng lặng thưởng thức, trong mắt hắn chỉ nhìn thấy cô, khi ánh mắt nhìn thấy vết máu, nét mặt khẽ thay đổi. Bỗng nhiên, hắn bước nhanh về phía trước, thấy Thất Dạ lùi lại phía sau như sắp ngã, thì lạnh giọng quát nhẹ: "Đứng lại!"
Từ ngữ ngắn gọn, nhưng có mười phần khí phách, khiến Thất Dạ sửng sốt, đứng yên.
"Tiểu thư Tạp Lạc Nhi, tôi đi theo chủ nhân tới đây cứu cô!" Vưu thấy không khí căng thẳng, vội vàng mở miệng giải thích: "Cô không cần sợ!"
"Tôi không cần các anh cứu!" Khuôn mặt Thất Dạ quật cường, lạnh lùng nhìn chằm chằm Nam Tuyệt Ngạo: "Các anh cách xa tôi ra, tôi đã cám ơn trời đất rồi!"
"Hắn ta đánh?" Nam Tuyệt Ngạo chợt đưa tay ra, nhanh như chớp nắm lấy cằm của Thất Dạ, nhìn thấy má trái cô sưng vù, nhẹ giọng hỏi: "Bị đánh mấy cái? !"
Hắn bị sao vậy ——
Cô được hắn quan tâm, nhưng chuyện này không liên quan đến hắn, tại sao trong mắt hắn đầy nhu tình chứ không phải vẻ mặt giống như muốn giết cô vậy?
Cảm giác đầu ngón tay của hắn chợt tăng thêm lực, Thất Dạ nhướng mày, đưa tay ra nắm lấy cổ tay của hắn: "Thả tôi ra!"
"Nói, hắn ta đánh cô mấy cái?"
Nam Tuyệt Ngạo chẳng những không buông tay, ngược lại càng nắm chặt quai hàm cô, sức mạnh kia như muốn bóp gãy cằm của Thất Dạ vậy ——
Thất Dạ bị đau, nhanh chóng giơ tay lên, đánh lên người Nam Tuyệt Ngạo.
Nắm đấm của cô rất linh hoạt, tốc độ không chậm, có chuyện cái tát vừa rồi, cô đoán rằng Nam Tuyệt Ngạo sẽ đánh lại. Chỉ là, giữa bầu trời đêm, một thanh âm thanh thúy vang lên “Chát”, khiến cho người cô cứng đơ!
Nam Tuyệt Ngạo cũng không tránh, cũng không ngăn cản, càng không buông cánh tay đang nắm cằm cô ra. Chỉ là, cam chịu để cô tát.
Hắn có gương mặt tuấn tú, không giống như Thất Dạ có khuôn mặt nhỏ nhắn, vì bị tát mà đỏ ửng. Mặc dù, hắn có khả năng chịu đau tốt, lực tay của Thất Dạ không bằng người đàn ông kia, nên không bị sưng đỏ, nhưng vẫn nhìn thấy rõ năm ngón tay!
Thất Dạ hết sức ngạc nhiên, hai cánh tay buông lỏng, ngơ ngác nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt, không nói được tiếng nào.
Đây, rốt cuộc là tình huống gì?
"Chủ nhân. . . . . ." Vưu cũng bị dọa sợ, nhỏ giọng nói: "Ngài ——"
"Cút ra chỗ khác!" Nam Tuyệt Ngạo không nhìn hắn, đầu ngón tay vẫn còn cảm giác mềm mại, nên càng nắm chặt, môi mỏng lạnh nhạt phát ra thanh âm lần nữa: "Thất, Dạ, nói!"
"Không !" Chẳng việc gì phải khiếp sợ, khí thế tàn khốc của hắn, Thất Dạ nhếch môi, trả lời hắn.
Nhưng mà trong thoáng chốc, khi nhìn thấy khuôn mặt bị cô đánh sưng lên, lúc ấy chắc cô cũng rất đau!
Tất cả cũng tại hắn ta, lại dám ra tay đánh tiểu thiên sứ của hắn - Nam Tuyệt Ngạo nặng như thế, hắn thề, hắn sẽ tận tay phá hủy tất cả của hắn ta, nếu không hắn sẽ không gọi là Nam Tuyệt Ngạo!
"Rất tốt !" Hắn nhẹ nhàng nhả ra hai chữ, ngón tay Nam Tuyệt Hiêu khẽ buông lỏng, môi mỏng manh khẽ cong lên, rất nhanh hạ xuống, giống như chưa từng hiện lên.
Chỉ là, trong lúc vô ý, lại làm cho cả người Thất Dạ lạnh giá!
Trong phút chốc khi người đàn ông nhếch khóe miệng lên, cô thấy được đôi mắt hắn, như lưỡi dao sắc bén, giống như. . . . . Một dao, một dao, cắm vào tim người đã đánh hắn——
Cảnh tượng máu thịt dữ dội như vậy, làm cho sống lưng cô toát ra mồ hôi lạnh, trán cũng lấp lánh giọt mồ hôi, nhẹ nhàng rơi xuống . . . .
Cô toát mồ hôi hột. . . . . .
Xem ra, người đàn ông tài trí hơn người này, cũng có bộ mặt như vậy——
Cô bị đánh, hắn khó chịu cái gì? Còn tức giận như. . . . . . Muốn giết người! ! !
"Bốp, bốp, bốp! ! !"
Ba tiếng vỗ tay kế tiếp nhau vang lên, làm rời đi lực chú ý của hai người bọn họ.
Không biết từ lúc nào, trong sân xuất hiện, một chiếc xe màu vàng kim, chiếc xe từ từ mở ra, người đàn ông nhàn nhã ngồi trong xe, toát ra bộ dạng lười biếng, nhưng cũng đẹp mê người——
Khi nhìn thấy hắn ta xuất hiện, thân thể Thất Dạ cứng đờ trong nháy mắt. Cô lùi về phía sau nửa bước, khẽ lắc đầu, không thể tin vào mắt mình.
Tại sao, hắn ta biết rõ vị trí của cô nhanh như vậy?
Lông mày Nam Tuyệt Ngạo nhíu lại, vẻ mặt tàn nhẫn đã biến mất, thay vào đó là nụ cười nhàn nhạt, chào hỏi người đàn ông mới đến kia: " Không biết ngọn gió nào, đã mang thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đến đây."
"Xin chào thành chủ Nam!" Thân hình cao ráo của Gia Mậu từ trên xe bước xuống, thân hình cao lớn đứng dưới ánh trăng, dáng người in trên mặt đất, rõ ràng bá đạo - độc tài, nhưng giống như thống trị cả thế giới, khiến người khác sợ hãi!
"Tôi đi ra ngoài dạo chơi, nghe nói tiểu thư Nam Hi gặp chút phiền toái nhỏ, nên cố ý tới đây hỏi thăm!"
"Ra vậy?" Lông mày Gia Mậu nhíu lại, môi mỏng khẽ nở một nụ cười nhạt: "Thành chủ Nam, anh thật biết thương hoa tiếc ngọc!"
"Giống nhau cả thôi!" Nam Tuyệt Ngạo bắt chéo hai tay sau lưng, cười không tới đáy mắt.
"Vậy tôi - A Nhĩ Bá Đặc phải cám ơn sự nhiệt tình của Nam Thành chủ" Đôi mắt Gia Mậu tĩnh mịch, trên khuôn mặt không có chút biểu cảm. Ánh mắt của hắn, xuyên qua ngườ


Pair of Vintage Old School Fru