Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1454 lượt.

”lại là anh họ của em.”
Mai Oánh Oánh vừa nghe xong, lập tức quay đầu nhìn Kiều Lạc, ánh mắt sắc bén, tựa hồ đang chất vấn vì sao anh ta không tự nói với mình, còn Kiều Lạc thủy chung vẫn giữ nguyên nụ cười, dường như đối với trường hợp này, không giật mình cũng không bối rối, bình thản đáp,”Quả là trùng hợp ……”như thể anh ta cũng rất mừng rỡ khi gặp phải sự trùng hợp này.
Diệp Khinh Chu vội vã tiếp theo,”Thật là trùng hợp nha ……”
Mai Oánh Oánh liếc mắt, thầm nhớ lại đoạn hội thoại vừa nãy giữa mình và Kiều Lạc, không biết anh họ đã nghe thấy được gì, nên cũng không muốn dây dưa, nhân cơ hội thay đổi câu chuyện,”Anh họ, sao anh lại đến đây?”
“Lâu rồi không tới thăm em, không biết em đã xuất viện chưa, anh gọi điện thoại cho dì, dì nói em còn đang ở bệnh viện, nên mới đến thăm.”Ôn Nhược Hà vừa nói vừa đặt những thứ mang tới lên trên bàn bên cạnh.
“Lại còn rủ người đến thăm em nữa ……”Mai Oánh Oánh nói một cách đầy hàm ý, liếc Diệp Khinh Chu một cái, làm nàng cảm thấy rất không thoải mái. Thật không hiểu nổi tại sao Âu Dương có thể nghĩ là nàng có vấn đề gì đó với tổng giám đốc, có sự tồn tại của Mai Oánh Oánh, nàng dẫu có một trăm cái lá gan cũng tuyệt đối không dám đi câu dẫn tổng giám đốc.
Không rõ Ôn Nhược Hà hoặc không hiểu ý châm chích của Mai Oánh Oánh, hoặc là cố ý giả khờ, tóm lại xuôi theo lời nàng ta mà giải thích,”Không hẳn vậy, chính là nhờ Khinh Chu hỏi thăm em , anh mới chợt nhớ ra!”
“Nó ấy à?”Mai Oánh Oánh nhướng cao mày, lại liếc qua Kiều Lạc đứng bên cạnh,”Vậy chúng ta hỏi Kiều đại bác sĩ một chút nha, bệnh của tôi sao vẫn còn chưa hết vậy!”
“Bác sĩ Kiều…… ?”Ôn Nhược Hà hơi nhíu mày, lúc này anh ta mới nhớ đến lời Diệp Khinh Chu buổi sáng, khi nói cha mẹ của nàng ly dị, rõ ràng nàng không hề nhắc đến người anh này, chẳng lẽ ……
Tim Diệp Khinh Chu đã chìm tới đáy vực sâu, thôi thế là thôi … là hết rồi ……
Kiều Lạc không hề bối rối, thân mật quàng vai Diệp Khinh Chu bấy giờ đang sợ đến mặt tái xanh, thoải mái nói,”Anh em chúng tôi tuy không cùng họ, nhưng cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đều là cha mẹ ly dị rồi tái hôn, tình cảm rất tốt, tôi luôn xem nàng như em gái của mình.”
Diệp Khinh Chu phải thừa nhận, Kiều Lạc giả làm người tốt giỏi cực kỳ, hơn nữa xét vẻ bên ngoài mà nói, ngoại trừ những lúc chỉ đối mặt với nàng, có vẻ như anh ta đều giả làm người tốt, hơn nữa lại giả vờ cực kỳ thành công.
Quả nhiên, Ôn Nhược Hà lập tức tỏ vẻ hiểu ra. Ngược lại Mai Oánh Oánh nheo mắt đánh giá sự “thân mật”của hai anh em, muốn xem xét thử coi có gì sơ sẩy trong đó không. Diệp Khinh Chu thừa nhận, trong số đám ác ma trên thiên hạ, người duy nhất nghi ngờ lời nói của Kiều ác ma chỉ có Mai nữ vương này . Hay là nàng và tổng giám đốc đều quá đơn thuần, đều là bị vẻ thành thật giả mạo của Kiều Lạc lừa hết.
Nghĩ tới đây, mắt Diệp Khinh Chu lại long lanh nhìn tổng giám đốc, tận đáy lòng dâng lên cảm giác thân thiết khó tả.
Ra khỏi phòng bệnh, Kiều Lạc chờ sẵn bên ngoài, đưa người nhà về văn phòng để nói qua tình hình của bệnh nhân, điều này làm cho Diệp Khinh Chu cảm thấy ngôn ngữ thật sự là một môn học cao thâm a,
“…… Lương y như từ mẫu, để ý đến tình hình sức khỏe bệnh nhân là trách nhiệm của bác sĩ chúng tôi , dù cho người bệnh nào cũng cư xử giống như những đứa trẻ thường xuyên không hợp tác, chúng tôi cũng phải tự hiểu rằng họ vì bị bệnh mà cảm xúc không ổn định. Dù sao sức khỏe là quan trọng nhất, chúng tôi có trách nhiệm, mà người bệnh cũng phải có trách nhiệm tự lo cho chính mình, đương nhiên, trách nhiệm của chúng tôi lớn hơn nhiều. Tôi thấy người bệnh không chỉ cần trị liệu về mặt thân thể, mà còn cả về mặt tâm lý nữa . Phản kháng, hay bất hợp tác với bác sĩ đều là triệu chứng của bệnh tâm lý. Có khả năng người mắc bệnh này trong tiềm thức luôn sợ hãi bị người khác tiếp cận, hoặc nói trắng ra, đây có khả năng là triệu chứng của sự trầm uất. Có đôi khi có một cuộc sống đầy đủ sung sướng cũng không có nghĩa là tinh thần thoải mái, có khi lại gây phản ứng ngược, ví dụ như người bệnh thường hay nóng nảy, nhìn thấy ai cũng thấy không thuận mắt, có thể nổi giận, lại còn suy nghĩ lung tung, trị liệu là một quá trình lâu dài buồn chán, kỳ thật tôi cho rằng, nằm bệnh viện không chỉ để chữa cho hết bệnh, mà quan trọng hơn là theo dõi và tìm ra những bệnh tiềm ẩn, đây mới đúng là trách nhiệm của thầy thuốc chúng tôi ……”
Những lời này nói ra lúc không có mặt Mai Oánh Oánh, nếu không , không biết sẽ nàng ta sẽ làm ầm ĩ đến như thế nào. Bất quá buổi nói chuyện cũng được Ôn Nhược Hà tán đồng, vội vàng gọi điện thoại nói với dì rằng em họ cần được trị liệu bởi chuyên gia tâm lý.
Sau đó, lúc cùng ăn cơm với tổng giám đốc, Diệp Khinh Chu vẫn không yên lòng, lời của Kiều Lạc văng vẳng, anh ta xem mình như em gái ruột sao ? Tuy nàng biết rõ lời của anh ta không đáng tin chút nào, nhưng nàng lại cảm thấy không thoải mái, không hiểu sao còn cảm thấy hơi cô đơn, lại nghĩ đến câu nói nghe được của Mai Oánh Oánh trước khi vào cửa, bọn họ đang nói cái gì?
Anh ta không xứng với nàng?<


XtGem Forum catalog