Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1461 lượt.

yện đó xảy ra, Diệp Khinh Chu cảm thấy, con người thật mong manh, có đôi khi chỉ là một yêu cầu rất đơn giản, lại có thể liên lụy tới rất nhiều việc mà bạn không thể tưởng tượng nổi. Giúp đỡ người khác một tay, không chỉ là một sự trợ giúp lớn lao đối với người ta, mà cũng làm cho mình không thấy hối hận.
Lúc đó Diệp Khinh Chu nói để cho nàng suy nghĩ một chút, về sống với cha có nghĩa nàng phải dọn tới thành phố S. Khi đó tuy nàng đã mười bảy tuổi, nhưng đối với sự việc này, cũng thật khó quyết định, đến một nơi xa lạ, có nghĩa là lại bắt đầu lại tất cả thêm một lần nữa. Nàng sống lâu như vậy, dường như chưa từng tự lập. Nhớ rõ lúc còn rất nhỏ, mẹ bắt nàng ngủ một mình trong phòng, vì muốn rèn luyện tính gan dạ và khả năng tự lập của nàng, có điều không biết tại sao kết quả lại ra nàng như hôm nay.
Mười bảy tuổi, Diệp Khinh Chu sợ bị thầy cô giáo trách mắng, sợ bị bạn bè khi dễ, sợ thành tích không tốt, sợ ra khỏi nhà khi trời tối, càng sợ sống một mình .
Có điều trong quá trình này, Diệp Khinh Chu bắt đầu phát hiện một điều không tốt, nàng lại thật sự thích thú.
Khi nàng từ thành phố S trở về, Kiều Lạc nhận được giấy triệu tập đi huấn luyện quân sự ở trường đại học, sớm phải ra đi. Diệp Khinh Chu bất giác được tự do sung sướng, một mình ngủ một giường, tuy an toàn, lại thấy quá đỗi hoang vu.
Trước ngày đi, Kiều Lạc khinh bạc đánh giá Diệp Khinh Chu đang giúp anh dọn dẹp phòng, sau đó nói,” Không biết khi ta về, có thể lên tới loại C được không ?”
” C ?” Diệp Khinh Chu quay đầu, vẻ mặt ngu ngốc.
Kiều Lạc hơi nhếch đuôi lông mày lên, cười nham nhở, Diệp Khinh Chu lập tức trừng mắt, đã lâu như vậy, anh ta còn tự kỷ như thế…… Đúng là đồ dê xồm a!
Kiều Lạc đứng thẳng lên, đột nhiên ngưng cười,” Này, ở trường có ai bám đuôi không ?”
Diệp Khinh Chu lắc đầu,” Không có.”
” Thật không có ?” Kiều Lạc hơi cao giọng.
Diệp Khinh Chu nuốt nước miếng,” Có……”
Kiều Lạc nheo mắt cười, tiến lại gần, Diệp Khinh Chu thối lui đến góc tường, Kiều Lạc càng áp sát vào người nàng,” Thế nào ? Chịu rồi à ?”
” Không ạ, không ạ……” Diệp Khinh Chu vội vã lắc đầu,” Yêu, yêu sớm là không tốt , ảnh hưởng đến việc học……”
” A?” Kiều Lạc nói nhẹ một tiếng, lát sau cười nói,” Nhưng mà đang ở tuổi rung động mà lại chịu không rung động, không sợ phát bệnh à?”
” Rung động?” Diệp Khinh Chu nghiêng đầu, chớp mắt,” Rung động cái gì?” Nàng ngẩng đầu, mắt tròn xoe nhìn Kiều Lạc. Kiều Lạc đột nhiên hai mắt nhíu lại, cúi mạnh đầu xuống, Diệp Khinh Chu chỉ cảm thấy môi bị cái gì áp chặt vào, một luồng hơi nóng ấm liền từ bên ngoài miệng truyền tới.
Cái này, đây là đang làm gì?!
Hai mắt nàng trợn tròn, cảm giác mỏi nhừ, nàng khẽ nhắm mắt lại, một tay Kiều Lạc siết chặt eo lưng nàng kéo vào, khiến nàng phải dán sát vào người anh, anh chẳng những không buông nàng ra, ngược lại lè lưỡi, liếm nhẹ lên môi nàng, cảm giác tê dại nóng ướt làm cho Diệp Khinh Chu cảm thấy người cứng đờ, tay chân cứng quèo như gỗ ép chặt vào mình, khác hẳn với một cái tượng gỗ nằm dang chân dang tay hình chữ đại, đầu lưỡi Kiều Lạc vươn vào bên trong lùng sục, khéo léo cậy răng của nàng, luồn vào bên trong, Diệp Khinh Chu cảm thấy trong đầu giống như có vạn pháo hoa cùng lúc nổ ầm, làm cho nàng váng đầu hoa mắt.
Không biết bao lâu, vòng tay trên lưng nàng mới buông ra, nàng chớp chớp mắt lấy lại tinh thần, ngơ ngẩn nhìn khóe miệng đang nhếch lên của Kiều Lạc, anh khẽ cười, lại cúi xuống, Diệp Khinh Chu ngẩng lên trong vô thức, anh lại áp môi lên sau tai nàng, đầu lưỡi khẽ chạm vành tai, lập tức toàn bộ tế bào toàn thân nàng run rẩy, Kiều ác ma lại muốn làm gì đây …
Giọng nói mang theo hơi thở quấn quýt bên tai nàng,” Nhớ kỹ nhé, không được chạy trốn.”
Diệp Khinh Chu giật bắn mình , anh vừa buông tay ra, nàng cuống quýt chạy ra khỏi phòng, không biết mặt mình đỏ tới mức nào, chỉ cảm giác được hai má nóng bỏng, nàng đang muốn chạy vào toilet, lại tông vào người mẹ nàng, nàng hoảng sợ vội vã lấy tay che mặt.
” Tiểu Chu, con sao vậy?” Bà Diệp hỏi.
” Con ……” Diệp Khinh Chu lắp bắp,” Con …… giúp anh thu dọn đồ đạc, hơi bị nóng.” Giọng nàng run lên, đầu ngón tay cũng run lên.
Bà Diệp đột nhiên nói,” Vậy à ……”
Diệp Khinh Chu gật mạnh đầu,” Ngày mai anh đi rồi ……”
Bà Diệp đưa tay khẽ xoa đầu nàng,” Tiểu Chu, sống ở gia đình này con thấy thế nào?”
” Rất tốt ạ ……” Diệp Khinh Chu không biết tại sao bà hỏi như vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời.
Bà Diệp đột nhiên nói,” Kiều Lạc đi học xa cũng tốt…… Hai đứa con sau này, thời gian ở chung sẽ ít hơn.”
Diệp Khinh Chu thoáng sững sờ, nhỏ giọng hỏi,” Chẳng lẽ mẹ không thích anh?”
” Không phải, ngược lại, con ……” Bà Diệp nhìn nàng,”…… Tiểu Chu, con và Kiều Lạc hôn nhau như vậy, chẳng lẽ con yêu nó?”
Diệp Khinh Chu cứng người lại, lửa nóng trong lòng đột nhiên bị giội lên một thau nước lạnh buốt, nàng đột nhiên tỉnh mộng, Kiều Lạc không phải người nàng có thể dựa vào, tuyệt đối không thể là người đứng ở sau lưng nàng.
Bởi vì họ là anh em, ba của anh và mẹ của nàn


pacman, rainbows, and roller s