XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Thuyền Đến Đầu Cầu Tự Nhiên Thẳng

Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341392

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.

br>Chẳng lẽ là Kiều bạo chúa đang theo đuổi Mai nữ vương và đau khổ vì bị nàng ta cự tuyệt?!
Nàng vẫn biết Kiều Lạc thích ngược đãi người khác, như ngược đãi nàng chẳng hạn, nhưng không ngờ anh ta cũng có khunh hướng bị ngược đãi…… Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng thầm có cảm giác không vui vẻ, ngồi ăn cơm cũng mơ mơ màng màng.
Sau khi ăn xong tổng giám đốc đưa nàng đưa về nhà, Diệp Khinh Chu mới vừa vào cửa đã ngây người, Kiều Lạc đang từ phòng ngủ lớn đem chăn gối đi vào căn phòng nhỏ mà ngày đầu anh ta đã chê không chịu ở.
Nhìn thấy Diệp Khinh Chu, anh nói,”Hôm nay hơi bị cảm, không thể ngủ máy điều hòa.”
Kỳ thật nghe thấy anh ta nói như vậy, đáng lẽ Diệp Khinh Chu nên vui vẻ tự chúc mừng mình được giải thoát, nhưng nàng không những chẳng thấy vui, ngược lại còn có chút buồn phiền, cúi đầu xuống,”Anh đang giấu em chuyện gì, phải không ……”
Chẳng biết tại sao, lời này vừa thốt, nàng chợt hiểu ra, nàng đang bối rối là bởi vì Kiều Lạc đang giấu diếm nàng cái gì đó, dù trước kia Kiều Lạc bắt nạt nàng đến cỡ nào, nhưng nàng hiểu rất rõ bản chất của anh ta, dù suy nghĩ của anh ta có tà ác tới đâu anh ta cũng không ngại mà cho nàng biết ngay, mặc dù nàng có sợ chết khiếp, hay là bị bối rối rất lâu, nhưng nàng biết rõ Kiều Lạc thành thật.
Anh ta từng bắt nàng làm cái này cái nọ, anh ta từng đuổi theo nàng tới thành phố S, anh ta từng bắt nàng ngủ chung chen chúc trên một cái giường, anh ta từng nói,”Diệp Khinh Chu, anh muốn em.”
Nhưng anh ta chưa từng giấu nàng bất cứ việc gì, hơn nữa sự việc này không phải việc nhỏ.
Kiều Lạc dừng bước lại, nhìn nàng, cũng đã mở miệng,”Những chuyện em giấu anh, cũng ít sao ?”






Diệp Khinh Chu mở to mắt, ngẩn người ra, lúc này trên mặt Kiều Lạc không còn tồn tại nụ cười xấu xa như mọi khi nữa, hai mắt nheo lại tựa hồ rất chăm chú, đôi kính làm người ta không thấy rõ được thần sắc trong ánh mắt anh, chỉ cảm thấy ánh mắt anh nhẹ như gió thoảng, xuyên qua kính, thổi tới người nàng, dù là đang giữa đêm mùa hè nóng nực cũng làm nàng thoáng run rẩy, hạ giọng thì thầm,”Em, em giấu anh chuyện gì?”
Kiều Lạc không nói gì tiếp, xoay người tiếp tục đi vào gian phòng nhỏ, đóng cửa lại, Diệp Khinh Chu bị tiếng đóng cửa làm giật mình, đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, liền quay về phòng của mình nằm lăn ra giường.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên Diệp Khinh Chu ngủ một mình trên cái giường lớn như vậy, trên thực tế nàng đã ngủ trên cái giường đôi kích cỡ khổng lồ này từ rất lâu rồi, căn cứ vào số lượng thống kê, hàng năm trên thế giới đều có hàng trăm trường hợp người ngã xuống giường mà đột tử, cho nên giường của Diệp Khinh Chu xưa nay là đều đặc biệt đóng theo yêu cầu, chẳng những là giường đôi, mà còn là loại giường đôi size XXXL.
Từ khi Kiều Lạc chen vào ngủ chung trên cái cái giường này, Diệp Khinh Chu mỗi đêm ngủ đều phải rất cẩn thận, sợ bị xô ngã xuống, hôm nay Kiều ác ma chủ động đi ra chỗ khác, nàng có thể một mình nằm thoải mái ngay giữa cái giường lớn nhất này, tha hồ xoay người, tha hồ lăn.
Nàng dang rộng hai tay, bên trái trống không, bên phải cũng trống không, đột nhiên cảm thấy nằm giường này thật an toàn, nhưng lại có phần trống trải, tựa như thời điểm bảy năm về trước lúc nàng đến thành phố S một mình.
Miệng Diệp Khinh Chu méo xệch, thì ra chỗ này là khu giải trí giành cho nhi đồng, nàng ôm gối ngồi xổm, nước chỉ xâm xấp mắt cá chân nàng, nàng nhìn theo hướng ngón tay đứa bé kia, thấy một đợt sóng lớn ầm ầm đổ tới, nước bọt tung lên trắng xóa, tất cả trẻ em quanh nàng đều hoa chân múa tay vui sướng nhảy cẫng lên, bọt nước tung tóe đầy mặt nàng.
Diệp Khinh Chu ngẩng đầu lên, đã thấy Kiều Lạc đang đứng trên bờ cười tít mắt “Ở đấy từ từ tập bơi nha.”
Hơn nửa tháng trôi qua, cuối cùng Diệp Khinh Chu cũng từ khu giải trí tiến vào khu dành cho trẻ em cao một mét, một mình cao lêu nghêu mang phao tập bơi, cuối cùng đã tới có một ngày, nguyệt sự của nàng đã tới, vốn là chuyện rất đáng buồn, nhưng Diệp Khinh Chu lại vui sướng hoa chân múa tay đầy phấn khích, đúng như cái câu quảng cáo kia đã nói, “Là con gái, thật tuyệt !”
Vì vậy Diệp Khinh Chu mừng thầm đi nói với Kiều Lạc, suốt một tuần liền nàng không thể đi bơi lội được.
“A? Vậy thì thật là đáng tiếc……”Kiều Lạc thở dài nói.
Đáng tiếc? Diệp Khinh Chu trong lòng vụng trộm bĩu môi, đối với Kiều ác ma mà nói, không được thấy nàng bò lê trong hồ nước cạn quả thật rất đáng tiếc, riêng nàng thì không thấy tiếc chút nào. Có điều ý nghĩ này nàng chỉ có thể để ở trong lòng, miệng vẫn không thể không nói,”Thật là đáng tiếc mà…… Đây cũng hết cách rồi !”
“Cũng tự biết là đáng tiếc sao?”Kiều Lạc nhướng mày, đột nhiên ánh mắt hướng tới trước ngực nàng,”Cũng tự biết mình khuyết thiếu sao ?
“Khuyết thiếu …?”Diệp Khinh Chu sững sờ.
Kiều Lạc cười nham nhở liếc qua ngực nàng một cái, Diệp Khinh Chu cúi đầu nhìn theo, lập tức giơ hai tay che kín ngực nhảy ba bước về phía sau,”Anh, anh, anh nhìn cái gì đấy?!”
Kiều Lạc cư