Tiểu Thư Nhà Nghèo Và Hoàng Tử Kiêu Ngạo
Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1358 lượt.
có ở cùng một chỗ với Tiểu Chu hay không . Anh đang nghĩ xem đáp hay không đáp là có, đầu bên kia điện thoại bà Diệp lập tức cao giọng ” Tiểu Chu, lại không chịu nghe lời mẹ ……”
Kiều Lạc theo lời bà mà đoán, đại khái biết được thái độ khác thường của Diệp Khinh Chu hôm trước tám phần là có quan hệ đến việc này, anh không nói tiếp chuyện ấy, báo tin cho bà Diệp, Tiểu Chu lại phát bệnh.
Bà Diệp vừa nghe, lập tức thay đổi giọng điệu, muốn đến thăm Tiểu Chu ngay, Kiều Lạc dịu dàng ngăn lại, nói Tiểu Chu đã không có việc gì.
Bà Diệp trầm mặc một hồi, mới chậm rãi mở miệng,” Kiều Lạc, tuy nhiên con gọi ta một tiếng mẹ, có điều hai chúng ta đều biết, ta với con không phải mẫu tử ruột thịt ……”
Kiều Lạc không biết vì sao bà nói lên những này, rời khỏi phòng ra ngoài ban công, đóng cửa lại, bà Diệp nói tiếp : ” Ta biết rõ, mẹ của con mất đi là do việc ngoài ý muốn, đối với sự xuất hiện của ta và Tiểu Chu, con tiếp nhận đã rất không dễ dàng, huống chi, con vẫn đối với Tiểu Chu không tệ. Theo đạo lý mà nói, các con cũng không phải thân sinh huynh muội, con ưu tú như vậy, mà Tiểu Chu lại là một đứa bé rất đơn thuần, ai đối với nó tốt một chút, nó sẽ dễ dàng cảm động, tính nó rụt rè nhút nhát, khi được con che chở, nó tự nhiên sẽ dựa vào con. Có điều hai con lúc ấy dù sao trên danh nghĩa cũng là huynh muội, chuyện như vậy, luôn không dễ nghe, ích kỷ mà nói, khi Tiểu Chu bỏ đi, ta đã thở phào nhẹ nhõm. Về sau ngẫm lại, đối xử với con như vậy chưa chắc đã là không tốt, nó dời hộ khẩu đến ở cùng phụ thân, hai đứa ở riêng hai nơi, khi Tiểu Chu lớn lên, nếu các con vẫn còn yêu thương nhau, thì cũng không phải là không thể.”
Bà thở dài,” Tuy nghề nghiệp của ta suốt ngày phải đi công tác, cũng không thể thường xuyên quan tâm tới Tiểu Chu, nhưng nó dù sao cũng là con gái của ta, ta không thể không suy nghĩ cho nó, tính cách của nó như vậy, nếu quả thật gả ra nhà người khác thì không biết thế nào.” Đầu bên kia điện thoại khẽ vọng lại tiếng cười nhẹ mệt mỏi của bà ,” Nếu gả cho con, đương nhiên ta sẽ là mẹ nó, đương nhiên cũng không để nó bị bắt nạt.”
Kiều Lạc cũng cười nhẹ, bà Diệp nói tiếp,” Có điều sau đó Tiểu Chu phát bệnh, ta không biết phải làm sao, trở về thảo luận với cha của con, cũng không nghĩ ra được biện pháp nào, thật may sau này bệnh của nó không phát nữa, không biết sao hôm nay lại……”
Kiều Lạc hơi nhíu mày, mở miệng,” Cha của con biết rõ Tiểu Chu bị bệnh?”
Đầu dây bên kia bà Diệp im lặng một lúc mới mở miệng lần nữa ” Đúng vậy.”
Kiều Lạc tiếp lời,” Cú điện thoại này, cũng là theo lệnh của ông ấy ? “
“…… Không phải.” Bà Diệp trả lời,” Mặc dù ông ấy không bảo, ta cũng muốn gọi cho con, không phải để nói chuyện của nhà họ Mai, mà nói chuyện của Tiểu Chu.”
Kiều Lạc trầm lặng một lúc, rồi mở miệng ” Mẹ, con có thể làm cho Tiểu Chu khỏe lại, mẹ tin tưởng con không ?”
Sáng sớm hôm sau, Kiều Lạc bảo anh nghỉ làm, cùng Diệp Khinh Chu đi phố mua sắm gì đó, ai đó lập tức lắc đầu lia lịa : ” Không được đâu nha, không được, em là người đang xin nghỉ bệnh, đi dạo phố nhỡ gặp đồng nghiệp, người ta ai cũng đi làm em lại đi dạo phố là không được đâu !”
Ánh mắt lạnh lùng của Kiều Lạc thoáng quét qua : ” Người ta ai cũng đi làm, làm sao biết em đi dạo phố?”
” Tóm lại là không thể.” Diệp Khinh Chu kiên quyết nói,” Dù xác suất chỉ một phần vạn thôi, cũng không thể mạo hiểm!”
Kiều Lạc khẽ cười nham nhở, đột nhiên xích tới gần nàng,” Nếu không đi ra ngoài vận động, vậy ở trong nhà vận động nha ! Vậy nhé ? Tiểu Chu.”
Thân thể Diệp Khinh Chu lập tức cứng đờ : “Chúng ta đi thôi!”
Nói đến đây nàng lại tức phát khóc, đó là một tháng trước khi nàng nằm bệnh viện, cuối tuần cùng Âu Dương đi dạo phố, ngang qua một chỗ bán loại cửa chống trộm đa năng đang được tiêu thụ mạnh trên thị trường, cửa này chẳng những dày gấp đôi so với cửa bình thường, còn có hệ thống cảnh báo khi bị phá, quả thực là phúc đức của nàng a! Diệp Khinh Chu ngay lập tức muốn mua cái cửa khiến mình động tâm này, chính là Âu Dương lại lôi nàng vào trong shop mua một cái váy lụa tơ tằm nghe nói là mẫu dành cho đầu hè, vì vậy tháng đó sau khi Diệp Khinh Chu nộp hết tiền bảo hiểm và quà lễ cúng tiến cho nữ vương xong, đã trở thành cạn túi.
Lúc đó nàng đã thầm nghĩ tới việc rút tiền gửi ngân hàng trước kia ra đi mua cửa chống trộm, nhưng lại bị nhập viện, việc này đã bị hoãn lại, hôm nay vừa nghĩ tới, nàng lập tức nhanh chân chạy đến phòng khách bắt đầu tính toán việc thay đổi cửa ra vào.
Kiều Lạc tiếp tục tự mình tìm kiếm trong tủ áo của nàng, Diệp Khinh Chu quyết tâm phải thay cửa, bắt đầu bới đống quảng cáo tìm tấm danh thiếp nàng đã lấy ở cửa hàng bán cửa chống trộm lần trước, lập tức chuẩn bị đặt hàng.
Kiều Lạc đột nhiên từ trong phòng đi ra, trong tay cầm một cái áo váy màu lam, đứng tựa bên khung cửa,” Đây là cái gì?”
Diệp Khinh Chu thò đầu ra khỏi đống giấy tờ quảng cáo, giương mắt nhìn, lập tức hai mắt trợn tròn, giống như con báo nhảy bổ nhà