Tác giả: Mạc Hề Trừu Phong
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1357 lượt.
Khinh Chu ngẩn người, không biết vì cái gì mà anh lại cười vui vẻ đến như vậy, xấu hổ cắn cắn khóe môi mấy cái, rất tốt, Kiều ác ma cũng giống như mình, đều là thần kinh có vấn đề.
Anh ngưng cười, ngồi thẳng người, hai mắt chăm chú nhìn Diệp Khinh Chu, mắt trong và sâu thẳm, phảng phất làm cho người có cảm giác bị nhấn chìm trong ấy, Diệp Khinh Chu gặp ánh mắt này, cả người choáng váng, giọng anh thật ngọt :” Vậy chúng ta đánh cuộc một lần, nếu như anh có thể kéo em ra được khỏi mai rùa, nghĩa là em đã thiếu anh một món nợ.”
Diệp Khinh Chu miệng méo xệch ” Tại sao em phải đánh cuộc với anh……” Nàng đặt tay lên nắm cửa, dù sao nàng đã chuẩn bị đào tẩu, Kiều ác ma cũng không còn đáng sợ!
Kiều Lạc nhếch môi, giọng nói như mũi tên nhọn bắn thẳng vào tim nàng,” Bởi vì, thật sự em cũng không muốn chạy trốn.”
Diệp Khinh Chu sững sờ, anh nói không sai, thật sự nàng cũng không muốn trốn, nói đúng hơn , cho tới bây giờ nàng vẫn chưa nghĩ tới việc chạy trốn, chỉ là không biết ở lại bằng cách nào.
Xưa kia nàng không biết cách nào lưu lại nhà của Kiều gia, cùng đối mặt cùng gia đình họ, cho dù Kiều Lạc ở nội trú đại học, trước sau cũng sẽ quay về .
Bây giờ nàng không biết làm sao xa thành phố S, nơi nàng có bạn bè, có công việc và có Kiều Lạc, chỉ là nàng thật sự không biết ở lại bằng cách nào .
Thấy nàng không nói lời nào, Kiều Lạc nói tiếp,” Một tháng được không ? Thời hạn trong vòng một tháng “
Diệp Khinh Chu kinh ngạc nhìn anh, không biết nên nói cái gì cho phải, nên cự tuyệt, hay nên đáp ứng, dường như là một quyết định tối quan trọng.
” Đúng rồi, nếu như em không thể kiên trì nổi ở đây trong vòng một tháng….” Kiều Lạc thoáng cười xấu xa ” Cũng coi như em thua.”
“……” Diệp Khinh Chu miệng méo xệch ” Trời ơi , nói đùa gì vậy, toàn là hiệp ước không công bằng, em làm được hay không làm được anh đều thắng sao ? Vạn nhất anh dùng cái thủ đoạn người và thần đều kinh hãi, gào khóc thảm thiết, bi thảm cực độ, nhất định em sẽ bị khuất phục dưới sự tàn ác của anh…….”
” Sao thiếu tự tin vậy ?” Kiều Lạc chép miệng,” Thật ra em nên biết, nếu như thắng, thứ anh muốn chưa chắc sẽ bất lợi cho em .”
Diệp Khinh Chu tiếp tục giữ chặt nắm cửa, chết cũng không buông tay, Kiều ác ma quá đen tối, lòng dạ hiểm độc đen tới mức chẳng có chỗ nào không đen, nói chuyện hợp tác với anh, quả thực là tự tìm đường chết! Nàng lắc đầu lia lịa : “Em không thèm đánh cuộc với anh.”
” Tự ý bỏ cuộc ? ” Kiều Lạc nhướng mày ” Cũng kể như thua.”
“……” Diệp Khinh Chu đột nhiên tỉnh ngộ, thật ra sai lầm của nàng không phải là chút dao động ban đầu , mà là ngay từ khi Kiều Lạc bắt đầu, lẽ ra nàng không nên nói chuyện với anh !
” Được !” Kiều Lạc bất ngờ buông gọn một tiếng , đứng lên,” Im lặng có nghĩa là đồng ý, vậy thì bắt đầu nhé.”
“???” Diệp Khinh Chu đột nhiên có cảm giác giống như mình chưa kịp làm gì, chưa kịp nói gì, đã bán béng mình rồi, hơn nữa lại còn bán miễn phí !
Kiều Lạc đến gần, kéo tay nàng đang níu chặt nắm cửa, nàng vô ý thức buông tay, Kiều Lạc vừa vặn tóm từng ngón tay của nàng đến trước mặt mình, cúi đầu nhìn nàng,” Bắt đầu từ bây giờ , đầu tiên là tự luyến nhé “
” Tự luyến ?” Diệp Khinh Chu quýnh quáng ” Không phải là bắt đầu từ tự tin sao?”
” Cấp bậc của nhỏ quá thấp, nhảy thẳng lên đấy chưa hẳn là tốt .”
“…… Tự luyến như thế nào ạ ? ” Học trò Diệp chớp mắt ngây thơ thỉnh giáo.
Kiều Lạc đột nhiên cúi đầu, rất nhanh hôn mạnh lên môi nàng, nàng còn chưa lấy lại tinh thần, anh đã ngẩng lên, hỏi : “Tại sao anh hôn em ?”
” ???” Diệp Khinh Chu mặt đỏ lên, cúi đầu bắt đầu xoắn vạt áo,” Ơ tại vì…… vì anh là Kiều Đại thần, anh muốn làm cái gì cũng được ……”
” Cần phải tự luyến.” Kiều Lạc nhắc nhở .
Diệp Khinh Chu suy nghĩ một chút : “Tại vì, anh tự nhiên thích hôn.”
” Không đủ.”
” Tại vì em là con gái. “
” Quá kém.”
” Vì em không những là con gái miệng lại vừa đúng tầm. “
” Tự luyến!” Kiều Lạc rốt cục nhịn không được quát.
Diệp Khinh Chu mặt đẫm lệ ngẩng đầu, hít sâu một hơi, nắm chặt tay thốt : “Vì anh muốn tìm em để phát tiết dục vọng !”
Kiều Lạc lạnh lùng nhìn nàng, nếu đổi lại đang đứng ở trong khoa giải phẫu hành động này tương đương với việc có thể gửi thư thông báo tử vong, anh mặt đen xì quát một cách hung hăng : ” Được lắm, anh phát tiết ngay bây giờ cho em xem.”
Nghe xong lời của anh, trong đầu Diệp Khinh Chu chỉ có một ý nghĩ, Kiều ác ma ngay từ đầu đã tính toán kỹ, có điều trên đời này làm gì có cái thứ gọi là thuốc hối hận, nàng luôn luôn hiểu rất rõ ràng, vì vậy lập tức đã bị ai đó ném lên giường bệnh, đè sấp trên người nàng.
” Chỉ muốn thôi nha!” Diệp Khinh Chu la lên,” Chỉ muốn thôi, không phải làm thật nha!”
Kiều Lạc nhếch miệng, trời mùa hè, tuy mới vừa rạng sáng, nhưng sắc trời đã hơi tỏ, Diệp Khinh Chu chẳng những cả khuôn mặt đỏ bừng, xương cốt toàn thân cũng hồng rực lên, nàng mặc một bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, cổ áo mở rất sâu, tiếng thở dốc làm ngực nh