Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341892

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.

Thiệu Vũ không có ngữ khí bức nhân, chỉ thật nhẹ nhàng nói một câu.
“Tôi cũng tin tưởng, thời gian sẽ chứng minh tất cả.” Nàng cười nói tạm biệt, sự lo sợ không yên trong mắt cũng dần dần tan biến, đi nhanh ra khỏi cửa chính.
Vừa ra khỏi chỗ đông đúc ấm áp bên trong, bên ngoài gió khô thổi tới lướt qua mặt, lại thấy đau đau. Nhìn thấy bóng dáng người đứng dưới bậc thềm chờ đợi, lại muốn giống như trong những bộ phim thần tượng có thể chạy vội qua ôm lấy anh xúc động. Áo khoác anh bị gió thổi tốc lên, ngay cả tóc cũng loà xoà hỗn độn, vẫn mỉm cười nhìn nàng đi tới.
Nàng đi đến bên cạnh đón lấy túi đồ trong tay anh, anh không thuận theo, đưa tay ra cản lại, mu bàn tay lạnh lẽo chạm vào ngón tay nàng, “Không phải bảo anh về xe chờ em sao?” Gió mạnh quá, khoé mắt lại ướt ướt mất rồi.
“Em ngốc như vậy, không đứng ở chỗ để em chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy, chắc chắn là sẽ lạc đường.” Anh vẫn cười, chóp mũi ửng đỏ vì lạnh.
Nàng cắn cắn môi, thay anh giữ chặt áo khoác bị gió thổi tốc lên, thuận thế ôm ngang thắt lưng của anh, không cho anh nhìn thấy chính mình lúc này, cảm giác ấm áp trong lòng đến trào nước mắt. Nàng đã từng sợ hãi, do dự, miên man suy nghĩ, mặc kệ trong hoàn cảnh nào, chỉ cần nhớ tới những lời này của anh, nàng sẽ nhớ rõ những gì anh vừa nói, tiếng vọng vẫn như quanh quẩn bên tai.
Trên đường trở về, nghê hồng mãn lộ, ấm áp như nguyện.






Cuối mùa thu, mặt trời buổi trưa chiếu ánh sáng chói chang phản xạ trên nền gạch màu đen sáng bóng, nàng kinh ngạc nhìn màn hình máy tính ngẩn người. Giờ ăn trưa đã qua hơn nửa nàng vẫn duy trì tư thế đó, cuối cùng đến lúc bả vai cứng ngắc không chịu nổi mới cầm tách cà phê đứng lên đi về phía phòng trà. Đi được mấy bước điện thoại đã vang lên, là tin nhắn của Cổ Duyệt.
“Các chị em! Đếm ngược 7 ngày nữa nhé, cuối cùng cũng phải tiến lên, hướng đến chỗ đông đúc a!” Nàng cúi đầu nhìn màn hình, nhịn không được bật cười. Cổ Duyệt tuần này xin nghỉ phép, còn 7 ngày nữa là kết hôn rồi, theo lời cô ấy nói là mệt đến không muốn sống, chuyện to chuyện bé gì cũng phải làm, suốt ngày kêu ca than thở với nàng, biết thế thuê công ty tổ chức lễ cưới cho xong.
Nàng vô cùng thấu hiểu, có thể hỗ trợ được việc gì nàng đều cố gắng hết sức, chỉ có điều những chuyện của cặp vợ chồng son thì không ai khác có thể xen vào. Hơn nữa, tuy rằng chuẩn bị hôn lễ thật là vất vả, nhưng nhìn thấy bộ dáng thích thú của cô ấy cũng có thể cảm nhận được cô ấy đang thật hạnh phúc. Giờ khắc bộ váy cưới trắng muốt như tuyết kia được mặc vào, cô gái nào cũng sẽ bừng sáng như bông hoa kiều diễm nở rộ.
Vừa đọc tin nhắn xong, điện thoại liền vang lên.
“Alo, mình mới từ khách sạn bên kia trở về, giờ đang ở quán café ở góc đường đối diện công ty, cậu chưa ăn trưa đúng không? Xuống đây đi, tiện thể mình bàn bạc với cậu về lịch trình hôm đó một chút.” Cổ Duyệt nói cực nhanh giống như còn vội chuyện gì khác, nàng cũng biết nhưng không thể trách, đáp lời xong vừa mới quay đầu trở lại chỗ ngồi, lại nghe tiếng trò chuyện trong phòng trà, nhất thời không thể cất bước.
Cổ Duyệt đầu tiên thì sửng sốt, sau cũng không cảm thấy gì. Vị trí của Dung Ý ở trong công ty cũng không xứng đáng, tận sức cống hiến mới có thể tạm ổn, lại bị phó tổng phu nhân chèn ép, mặt ngoài vẫn tỏ vẻ hoàn thuận thân thiết, bên trong đã gợn sóng không ngừng. “Công ty đó như thế nào?”
“CCN…” Nàng cũng do dự, chuyển công việc sang một lĩnh vực mới, không chỉ vứt bỏ hết công sức vất vả từ đầu đến giờ để bắt đầu lại, còn có khả năng trắng tay nữa.
“Đã quyết định chưa?” Cổ Duyệt nhìn thoáng qua Dung Ý, cho dù không muốn nhưng là bạn bè, cô cũng hy vọng nàng có thể đi, dù sao CCN khổng chỉ là một công ty lớn mà còn là lĩnh vực truyền thông mà nàng vẫn tha thiết ước mơ. Năng lực như Dung Ý làm sao có thể cam tâm tình nguyện ở lại một công ty mậu dịch không có tiếng tăm gì như hiện giờ?
“Từ trước đến giờ mình cảm thấy, bắt đầu lại từ đầu chỉ là nói nhảm mà thôi, sự hào hứng ban đầu đã bị cuộc sống khó khăn này nghiền nát mất rồi. Nhưng gần đây mới dần dần phát hiện ra, người ta sống không thể uỷ khuất chính bản thân mình.” Lông mày nàng giãn ra, chiếc ô trên đầu che khuất ánh mặt trời nhưng không giấu được ý cười trong suốt kiên định.
Cổ Duyệt nhìn nàng mắt ngọc mày ngài, một thân nhẹ nhàng khoan khoái, giỏi giang, chỉ cảm thấy Dung Ý như được tái sinh, thoáng như trở lại năm 18 tuổi lần đầu tiên nhìn thấy nàng, nâng máy ảnh, ngắm nghía, chuyên chú, đối với những chuyện rất nhỏ cũng luôn để ý, giống như ngay cả lúc khẽ mỉm cười cũng hoàn toàn cuốn hút…
*****
Lúc về nhà trời đã tối hẳn. Trong khu nhà, cây cối trơ trụi chỉ còn vài chiếc lá khẽ rung rung như sắp lìa cành, nhánh cây giương nanh múa vuốt soi bóng trên mặt đấy, cảm giác có chút tiêu điều, thê lương. Đi ngang qua cái xe đậu ở đó, ánh mắt đảo qua, mí mắt hơi hơi nâng lên háo hức rồi lại thất vọng, tinh thần có chút sa sút.
Lúc lên lầu mở cửa lại do dự một chút, sáng nay