Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
úc này nhớ lại đã thành xa xôi quá rồi, giờ phát hiện ra, chỉ những thứ mình nắm chắc trong tay mới là thực, là vĩnh hằng. Nhìn khói xì gà tiếp tục bay lên, nụ cười nơi khoé miệng dần dần biến mất, thủ nhi đại chi (câu thành ngữ dùng để nói về người hoặc vật này thay thế cho người hoặc vật khác – dựa theo điển tích về Hạng Vũ) là vực sâu trống rỗng vô tận.
*****
Bầu trời sau buổi giữa trưa vẫn đầy mây, người đi lại trên phố run rẩy theo từng trận gió lạnh, trong phòng họp nhỏ ấm áp mà sáng sủa, âm thanh ai oán nổi lên bốn phía, tiếng kêu than dậy khắp trời đất.
Dung Ý chỉ vùi đầu sửa sang lại bảng phân công công việc vừa hoàn thành trong hội nghị vừa rồi, tập văn kiện thật dày cơ hồ sắp chất lên tận cằm, bên cạnh Jenny đang chống cằm mang theo giọng Đài Loan nũng nịu thầm oán giận nói, “Ôi, Vincent này còn không muốn cho người ta sống sót nữa hay sao?” Cuối tuần gọi về mở cuộc họp, nhiệm vụ giao cho từng người thậm chí gấp đôi bình thường, vốn định về Đài Bắc làm phù dâu cho chị họ, không ngờ còn chưa kịp ngâm nước nóng, boss đã ra lệnh nghỉ phép thì có thể tối đa 1 ngày, có bị bệnh cũng phải làm xong hạng mục này thì nằm úp sấp hạ.
Nàng cười cười, mang đống tài liệu đứng dậy đi ra ngoài phòng họp, đưa tay lên xem đồng hồ, không cần nghĩ ngợi gì liền hướng về phía văn phòng của Vincent, gõ gõ cửa.
“Come in!” Giọng nói rõ ràng, trong sáng, có trọng âm lại hữu lực. Ngẩng đầu nhìn Dung Ý sắc mặt không rõ, anh tiếp tục cúi đầu nhìn màn hình máy tính, “Có việc gì vậy?”
“Tôi muốn xin nghỉ buổi chiều…”
“Không được!” Anh trả lời rõ ràng, đầu cũng không ngẩng lên, tay vẫn gõ lách cách không ngừng, “Em đã xin nghỉ phép hai ngày liền rồi, nhóm chúng ta vốn làm việc không ngừng nghỉ, một người vắng mặt sẽ làm chậm tiến độ của toàn bộ hạng mục, tôi nghĩ em cũng hiểu rõ điều đó.”
“Tôi biết, tôi sẽ mang việc của mình về làm tại nhà, ngày mai đảm bảo tiến độ đúng như yêu cầu, có được không?” Nàng biết chính mình gần đây nghỉ phép nhiều khiến mọi người trong nhóm gặp không ít phiền toái, nhưng chiều nay lại không thể không đi, cân nhắc mãi chỉ có thể khẩn cầu Vincent cho nàng một con ngựa mà phóng.
Anh tiếp tục nhìn màn hình, không đáp lại, thật lâu sau mới ngẩng đầu nhìn nàng vẻ mặt khó xử, trong nháy mắt lại cúi đầu, vẻ mặt không chút thay đổi nói, “Làm xong tối nay gửi email cho tôi.” Lực chú ý lại một lần nữa tập trung vào công việc của mình.
Nàng như nhận được đại xá, nói vài tiếng cảm ơn, cơ hồ muốn nhảy qua cái bàn mà ôm chầm lấy anh để cảm tạ một phen, lúc đi ra ngoài nhìn nhìn khuôn mặt vẫn không có biểu tình gì của anh, âm thầm nghĩ, kỳ thật anh cũng không phải loại người vô tình máu lạnh như người ta vẫn nói. Cho dù là lần trước khi nàng về tự mình đưa nàng ra sân bay, hay là lần trước A May ở lại công ty tăng ca bị viêm ruột thừa đau đến chết đi sống lại, anh vừa xuống máy bay anh nghe được chuyện liền nhanh chóng trở về đưa cô ấy đi bệnh viện, mà người nhà A May đều di dân không có ở đây, cô ấy vừa về nước cũng không có người quen, anh ở lại bệnh viện chăm sóc cả đêm, khiến cho A May thần hồn điên đảo cả ngày suy nghĩ lấy thân báo đáp đại ân.
Vincent nhìn qua khung cửa thuỷ tinh đến thân ảnh vội vàng thu dọn tài liệu rồi nhanh chóng rời đi, vốn luôn giữ khuôn mặt không chút biểu tình trứ danh vạn năm như quân poker, nhưng lại kìm lòng không được chậm rãi nở nụ cười.
*****
Ra khỏi cửa chính gọi điện cho Lý Tịch, tất nhiên là anh đã trở về công ty, nghe giọng anh hơi mệt mỏi, không phải không lo lắng, anh chị chỉ thuận miệng ứng phó rồi nói, “Ngoan, qua bên kia chờ anh nhé!” Nàng thực tự nhiên nghĩ rằng anh nói bên kia là bảo nàng đi đến biệt thự, lại thấy ngữ khí của anh có vẻ đang bàn việc chính sự nên cũng không muốn làm phiền anh, gật đầu đồng ý.
Thời tiết không tốt, đoạn đường này lại khó bắt xe, đứng thật lâu trong gió lạnh mới vất vả vẫy được cái xe đưa đi. Ngồi trên xe giao thông thuận lợi, lúc vào cửa nhìn đồng hồ thấy mất có 20 phút, trong hoa viên có người làm vườn đang chăm sóc cây cối, lá cây nửa vàng nửa xanh, con đường lát đá quanh co nên nhìn không rõ mặt.
Nàng thấy anh vẫn chưa về, trên sô pha ở phòng khách còn có tư liệu về hạng mục nào đó, cũng không biết là nhìn bao lâu, đến lúc thấy quản gia có chút kinh ngạc nhìn mình mới nghe quản gia nói anh mới từ trung tâm quản lý họp xong trở về, quản gia đã bảo bác sĩ phục hồi chức năng cùng chuyên viên mat xa tới phòng ở bên công viên thế kỷ chờ, Lý tiên sinh hôm nay đến công ty sau đó sẽ đến thẳng bên đó để tiến hành tập luyện, mấy ngày nay cũng không về bên này ngủ.
Nàng nghe được thoáng sửng sốt, trợn to mắt nhìn quản gia, vài giây sau phản ứng trở lại mới nhận ra mình bị đùa giỡn, cơn tức dâng lên muốn giết người, một bên cắn răng một bên hung hăng nói, “Lý nhị, anh đợi đấy…” Thật vất vả mới xin nghỉ để đi cùng anh, lại bị anh chỉ đông điểm tây đùa giỡn, sớm biết như vậy, trời lạnh thế này rúc trong chăn ngủ còn hơn. Nàng cũng không rõ vì sao lại cảm thấy tức giận như vậy, chỉ cảm thấy phát lên đến đ