XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.

au cả đầu, giống như có ngọn lửa cháy bùng bùng trong não, lo âu không thôi.
Quay lại Phổ Đông lại không may mắn như vậy, đi một chút lại phải dừng lại, cơ hồ mất cả giờ đồng hồ, làm cho nàng lúc nhìn thấy hàng biệt thự ngay ngắn chỉnh tề, hồ nước nhộn nhạo, dòng suối nước trong veo, cảnh trí lâm viên nhàn nhã điềm tĩnh lại thấy tất cả thật đáng ghét. Bởi vì lần đầu tiên đến đây, nhân viên bảo vệ khu nhà nghiêm trang hỏi nàng, lúc nói rằng mình đến tìm Lý Tịch, quản gia lại bảo chưa từng thấy nàng, biểu tình thận trọng đến cực điểm nói muốn quay vào báo với lão bản, có lẽ ông ta đã gặp không ít người được đưa vào đây nên không thể không thận trọng. Trong lòng nàng hiện tại muốn bùng nổ một câu, “Lý nhị a, khắp Trung nguyên rộng lớn này anh là to nhất hả?”
Cuối cùng vẫn là quản gia tự mình đi ra đón nàng vào, bên ngoài là kiến trúc cổ điển kiểu châu Âu, bên trong lại trang hoàng một cách nghiêm túc, trần nhà cao vút treo những chùm đèn nở rộ có điểm tối tăm, từng cây đèn bàn hình đoá sen xinh đẹp trong không gian như mất đi linh hồn, chỉ toả ra ánh sáng mờ nhạt.
Giống như trước nàng được dẫn xuống tầng hầm ngầm, chỉ có điều bên cạnh cầu thang còn có thang máy khiến nàng kinh ngạc, biệt thự ba tầng cũng dùng thang máy? Có phải chuyện bé xé ra to không vậy? Tầng hầm ngầm kỳ thật không âm u, ngược lại xung quanh là vách kính hướng ra hoa viên thuỷ bộc phía sau, so với tầng 1 còn có phần sáng sủa hơn. Lúc đi về phía cửa, nàng bỗng nhiên cảm thấy mình thật vô duyên khi đến đây, bước chân nặng nề có điểm bất khả tư nghị (không thể nào suy nghĩ, bàn luận được)
Nàng chưa tiến vào, chỉ đứng bên ngoài cửa, bên trong có tiếng anh ồ ồ thở dốc, có bác sĩ ra hiệu lệnh hỗ trợ anh vận động tứ chi, có tiếng anh đau đớn hít hà, cùng tiếng nước chảy bên ngoài, tình cảm hỗn loạn không rõ tràn ngập trong lòng nàng. Tay nàng đặt trên khoá cửa, vẫn không đi vào. Nàng nhớ rõ một lần ở nhà anh nhìn thấy anh tập luyện, Hà Vĩnh Tình từng nói với nàng, hỏi nàng đã chuẩn bị tốt để bước vào thế giới của anh hay chưa? Thế giới của anh không chỉ có tiên y giận mã, hô phong hoán vĩ, còn có những thứ không thể nề hà, không trọn vẹn, còn có đủ loại vô lực, còn có những yếu đuối không muốn ai biết, nàng cứ ép buộc tháo bỏ sự tự vệ của anh, liệu có phải hay không là tàn nhẫn, là tổn thương anh? Mỗi người đều có những thứ muốn giữ lại cho riêng mình, hà cớ gì lại tự mình khiến anh khó chịu mà cũng là làm khó chính mình?
Hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua cánh cửa khép hờ trước mặt, đang chuẩn bị quay đầu lộn trở lại theo đường cũ lại có người từ bên trong đi ra, có lẽ là bác sĩ hướng dẫn phục hồi chức năng, tay áo sơ mi kéo lên tận khuỷu, trên trán lấm tấm mồ hôi, ngẩng đầu nhìn nàng nói, “Lý tiên sinh mời cô vào.” Sau khi nói xong liền đi.
Nàng vẫn lăng lăng đứng, một tay vịn vào khung cửa, cũng không nhúc nhích. Nửa thân mình đang định đi vào, nhưng không ngẩng đầu lên, chợt nghe từ bên trong truyền đến giọng nói mệt mỏi của Lý Tịch mang theo ý trêu tức, “Cứ ngắm trộm như vậy có mệt hay không a?”
“Ai ngắm trộm anh?” Nàng nói thầm một câu, không thấy Lý Tịch còn đứng ở máy tập đi bộ nữa, liền quay sang nhìn loạt cửa sổ sắp xếp ngay ngắn, gỗ mộc màu nâu đậm mang chút áp lực.
Có lẽ là vì mệt quá, anh vịn vào thành xà kép, đặt mông ngồi xuống sàn gỗ, thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nàng nghe được tiếng động vội vàng quay đầu lại nhìn, thời tiết như vậy, anh mặc áo cộc quần đùi thể thao, mồ hôi ướt đẫm quần áo lộ ra phần lưng gầy yếu, bộ dáng nóng nực bốc lên không chịu nổi. Nàng đem khăn mặt bên cạnh đưa cho anh, anh tiện tay vắt lên đùi, vừa vặn che khuất đùi phải và đầu gối gầy trơ xương, ngẩng đầu nhìn thoáng qua nàng mặt không chút biểu tình, thấy buồn cười hỏi, “Em giận à?”
Nàng ngồi xổm xuống rồi bệt luôn xuống đất, nhìn mồ hôi rịn ra hai bên tóc mai, bao nhiêu câu hỏi lúc đi đường định đến chất vấn anh lại không thốt ra được, chỉ hỏi một câu, “Có mệt không?” Mọi tức giận đã chìm vào trong ngực biến thành đau lòng, cũng không nói ra được.
Anh cười cười, khoé miệng gợi lên giấu diếm dấu vết, ngọn đèn chiếu xuống sàn gỗ lại ánh lên mặt anh, quang ảnh thản nhiên có chút mất mát, lắc đầu thấp giọng nói, “Chỉ là có điểm khó coi…” Giọng của anh rất mơ hồ, nàng nghe không rõ ràng lắm rằng anh nói có điểm khó coi hay là có điểm khó chịu đựng được, cũng có thể ý của anh là lúc anh tập luyện động tác khó coi khiến cho anh khó chịu đựng được… Trong mắt nàng như cuồn cuộn làn sương mù bi thương, chỉ cảm thấy câu như vậy sẽ không bao giờ phát ra từ miệng của Lý Tịch cao ngạo hơn người kia, trong lòng khổ sở co rút chặt lại thành đau đớn. Liền ngả người ra chui vào ngực anh, Lý Tịch trong tình trạng kiệt sức bị nàng gắt gao ôm lấy, không rên một tiếng.
“Em không lạ gì những lúc anh khoẻ mạnh…” Cằm nàng tựa trên vai anh, tay đặt trên đùi phải của anh, dán cả người vào người anh, ẩm ướt mà ấm áp, nhưng nàng lại luyến tiếc rời đi, “Anh đã nói anh muốn biết những chuyện xưa của em, dù là vui hay buồn, dù là tốt hay xấu, chỉ cần em muố