Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341837

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.

gặp nhau lần đầu, nói đến chuyện kết hôn hay sinh con e là sớm quá!” Nàng rốt cục nhịn không được đành cắt ngang anh ta.
“Không sớm đâu, tôi năm nay 36 tuổi rồi, bình thường ở phòng thì nghiệm cũng có ít cơ hội quen biết bạn gái. Nhưng giờ gặp Dung tiểu tư cảm thấy thật là vui vẻ, tôi và em cũng rất thích hợp.”
“Thích hợp cái gì?”
“Đương nhiên là kết hôn, nếu không thì đi xem mặt để làm gì? Tôi định ngày mai mời cha mẹ lại đây một chuyến để bàn việc kết hôn với em…”

Nhớ lại đến đó, Dung Ý lắc đầu nhìn lên trần nhà. Cổ Duyệt lại cười tủm tỉm xem tập ảnh cưới, “Hiện tại không phải mọi người thường né tránh việc kết hôn sao? Theo góc độ này mà nói thì anh chàng đó vẫn còn tốt chán.”
“Vấn đề không phải là né tránh, mà là mình bị lôi đi mất thôi.” Nàng cũng cầm lấy tập quảng cáo của công ty tổ chức đám cưới trên mặt bàn, “Cậu đi xem nhà thế nào rồi?”
“Đừng nhắc đến nữa, tối hôm qua thiếu chút nữa lại cãi nhau rồi. Những nhà xem ưng ý thì giá cả trên trời, còn giá thích hợp thì không thể nào nhìn nổi.”
“Cậu thật là chả được việc gì cả. Thế rốt cuộc không có nhà nào phù hợp sao? Cha mẹ hai bên chuẩn bị lên rồi, còn ầm ỹ như vậy để làm gì chứ?”
“Đương nhiên là mình cũng có chỗ ưng ý, nhưng giá thì làm cho mình lạnh ngắt a, nhìn đi nhìn lại cả ngày cũng không biết làm sao.”
“Vậy thì kết hôn xong rồi tính đi, đợi giảm giá thì mua vậy.” Nàng nghĩ bụng, sao có thể nói mua là mua được ngay chứ!
“Nhưng Trần Vĩ lại không nghĩ thế, chưa mua đc thì chưa kết hôn. Anh ấy kiên quyết như thế rồi, mình chẳng có cách nào khác.” Cổ Duyệt nhíu mày đau khổ. Người ta chuẩn bị kết hôn thì vui vẻ, hạnh phúc, đằng này Cổ Duyệt nàng lại mặt xám mày tro giãy dụa dưới đất, vì chuyện kết hôn mà sứt đầu mẻ trán không chừng. Như vậy thật đúng là tình trạng stress tiền hôn nhân mà.
Dung Ý nhìn mà thương xót, nhưng lại chẳng giúp được gì. “Cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều quá, kiểu gì cũng có cách, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng thôi.”
Cổ Duyệt dùng sức thở dài, “Vợ chồng nghèo trăm sự phải lo a!” Nhìn đồng hồ rồi đứng lên nói, “Buổi chiều mình còn phải gặp khách hàng, cậu đem giúp mình đống này về công ty, mình đi trước đây.” Cổ Duyệt cầm túi nhanh chóng biến mất, nhanh như gió. Lại xoay người nhìn cô ấy tiếc tiền không gọi taxi, thần sắc hoang mang rối loạn đi qua đường đến bến xe bus đợi. Nàng suy nghĩ, liệu chính mình có thể giống như Cổ Duyệt kia không, có một người để cùng nhau giải quyết những chuyện trọng đại trong cuộc sống? Hay là sau những tháng ngày vật lộn kiếm sống, sau những ngày vùi đầu vào công việc, đến lúc nhìn lại giống như Đừng Tĩnh Bân kia, vội vội vàng vàng tìm đại một người nào đó, củi gạo du muối tương dấm chua trà suốt đời đây?
Từ nhà hàng đi ra, nàng đứng ở bên đường, không thấy taxi đâu. Cúi đầu nhìn nhìn chính mình: Một thục nữ mặc đầm liền màu vàng cùng giày hở mũi, một tay xách túi da trâu hôm trước mới mua, một tay cầm tập quảng cáo của Cổ Duyệt, thật sự là không đủ can đảm để đi xe điện ngầm hay xe bus, dù sao cuộc hẹn với khách hàng chiều nay của nàng cũng vừa bị huỷ do khách hàng bận việc, về công ty cũng không có việc gì, nàng chậm rãi đi bộ về.
Cả đường chỉ có lác đác vài người đi, thực sự yên tĩnh, không có tiếng ô tô ầm ầm cũng tiếng người ồn ào càng làm cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng. Tiếng điện thoại chợt vang lên, nàng chật vật mãi mới lôi được điện thoại ra.
“Uy .”
“Suốt mấy ngày cuối tuần không thấy bóng dáng em đâu, đi gặp mặt xong vui vẻ vậy cơ à?” Giọng điệu Lý Tịch có phần lỗ mãng, nửa giả nửa thật nhưng lại có một tia sốt ruột.
“Đúng vậy, cả đời này còn chưa từng có cuối tuần nào thú vị như vậy.”
Nghe giọng nàng hữu khí vô lực tự giễu, khoé miệng hơi hơi nhếch lên, “Em ở đâu?” Trong điện thoại truyền đến tiếng còi ô tô chói tai, anh cau mày hỏi.
“Đang đi dạo trên đường Hoài Hải.” Chiếc xe tải đi qua thổi tung mái tóc mà vì chuyện đi gặp mặt nàng đã trịnh trọng đi uốn xoăn, mái tóc gợn sóng màu nâu xinh đẹp khẽ bay trong gió.
“Em đứng chờ tôi ở ngã tư.” Nói xong liền cúp máy, nhíu mày, quay ngoắt đầu xe nhìn sang người bên cạnh nói lạnh lùng: “Xuống xe đi!”
“Cậu đừng có nói đùa chứ, Lý nhị, chỗ này nhà không có, quán xá thì không.” Hứa Tuấn Hằng bị bất ngờ không kịp phòng thủ, nghe lời nói của Lý Tịch chợt thất thần.
“Muốn tôi đưa cậu về sao?” Mặt anh hơi nghiêng về bên phải, ngữ khí bình tĩnh, ánh mắt ôn hoà vô hại.
Hứa Tuấn Hằng ngưng sắc, hít sâu một hơi, mặt dày cười cười, “Tôi gọi lái xe đến…”. Xuống xe, vẫy tay. Trong lòng ấm ức song lại cảm thấy kinh ngạc, cậu ta trước giờ không bao giờ lái xe đi đón phụ nữ, không chỉ có bọn hắn biết mà bất cứ cô gái nào bên người cậu ta cũng phải rõ ràng mà không dám đòi hỏi, nghe nói Lý Thấm cũng chưa từng được vinh hạnh đó. Hôm nay là mặt trời mọc từ phía tây sao? Sao lại tự mình đi đón thế không biết? Quay đầu cười cười, Dung cô nương này thật là hấp dẫn đó nha.
Dung Ý nhìn màn hình tối om, câu nói của anh “đứng chờ ở ngã tư” vẫn vang vang ở bên tai. Trong lòng nghi hoặc làm s