Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
ng nhất, anh chính là người ủng hộ chân chính của giai cấp vô sản – đồng chí Lý Tịch” Nàng đem bộ dáng của bạn học thời sinh viên lúc làm phát thanh viên thời kỳ quân chiến ra bắt chước, đầy nhịp điệu, hai tay nắm lại đầy ẩn tình đưa mắt nhìn Lý Tịch.
Anh nhịn không được, bật cười “chi” một tiéng, nhìn thoáng qua bộ dáng kính nhi đến buồn nôn mà chính nàng cũng không chịu nổi, ý cười chiếm đầy ánh mắt.
“Đều là do cậu gây hoạ, đừng có ở đó mà cười mình chứ!” Ngồi trong quán café, Cổ Duyệt nhìn chằm chằm vào Dung Ý đang gục mặt xuống bàn, vùi đầu ở cánh tay nhưng bả vai lại rung lên không ngừng, nhưng cảm giác như đã trút được tảng đá đè nặng trong lòng.
“Haha, mình đã nói rồi mà, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thắng mà, haha… Hơn nữa, không phải là mình đã giúp cậu sao?” Nàng uống một ngụm trà, trên mặt ý cười không giảm.
Ngày hôm qua, quản lý của công ty bất động sản Vũ Thiên tự mình lái xe đến đón Trần Vĩ cùng Cổ Duyệt đi xem nhà, hai người vốn đã thụ sủng nhược kinh (tự nhiên được đối xử tốt đâm ra lo sợ) lại không ngờ quản lý lại đưa bọn họ đến toà tháp siêu sang trọng dành cho đại gia, Trần Vĩ sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, nói bọn họ chỉ cần một căn nhà bình dân thôi. Quản lý còn chưa tin, khó xử nói, “Chính tổng giám đốc đích thân dặn dò tôi phải phục vụ hai vị chu đáo, còn có Thôi tiên sinh gọi điện đến đây xem xét, hai vị đừng làm khó cho tôi.”. Khiến cho hai vợ chồng rất xấu hổi, giải thích mãi quản lý mới hiểu được, cuối cùng giới thiệu cho bọn họ một căn nhà tháng sau mới bán. Nhìn phòng mẫu lại đi xem thực tế, tuy rằng nhà vẫn đang ở dạng phôi thô nhưng vị trí cũng như kiến trúc đều rất đẹp, thuận tiện giao thông, độ sâu vừa phải, mật độ dân cư cũng không quá đông, quan trọng nhất là giá cả thực vừa phải. Đến cuối cùng quyết định lấy còn được giảm đến 6%.
“Trần Vĩ hôm qua lúc ký tên vào hợp đồng còn cúi đầu bảo mình thử cấu véo xem có phải nằm mơ hay không?”
“Haha…” Dung Ý đến giờ mới cười không thể kìm chế nổi, “Vậy bạn Trần kia cuối cùng có bị cấu véo hay không a?”
“Chỉ là đi uống café thôi mà…”
Không còn cách nào khác coi nhẹ giọng nói có chút khẩn cầu của anh, “Tôi năm giờ tan sở.”
Ngọn đèn trong toilet thực sáng, không có ái muội, hết thảy đều không thể che giấu. Nhìn chính mình trong gương khuôn mặt tái nhợt, lông mày nhăn lại, bộ dáng thê thảm, nàng lấy bộ đồ trang điểm trong túi xách ra, tô thêm chút son màu hồng tươi, muốn làm cho ánh mắt có thêm chút thần sắc, lại lấy phấn mắt ra đánh màu khói làm đôi mắt thêm sâu, chải mascara, ánh mắt to tròn trở nên yêu mị mà thần bí tao nhã. Nhìn nhìn lại trong gương, chính mình từ bao giờ đã có thể đeo cái mặt nạ quyến rũ thế này… Nhìn khuôn mặt xa lạ trong gương chính nàng cũng cảm thấy kinh ngạc, tự đáy lòng lại tự khâm phục mình, cần phải như vậy. Nnàg không còn là cô nữ sinh mặc váy hoa để tóc thẳng dài khuôn mặt phiếm hồng ngày xưa nữa, từ lâu đã không còn nữa rồi.
Còn chưa tới giờ tan làm, hôm nay nàng cũng nghỉ muộn hơn 1 chút, chỉ đi một đôi giày búp bê đế bằng. Lúc trên đường bắt xe, nàng thầm nghĩ mua túi xách đã lâu rồi nhưng vẫn luyến tiếc chưa mua giày. Một đôi giày gót cao 9cm mũi nhọn, tinh tế và sang trọng, mỗi lần đi qua cửa hàng nàng đều dừng lại nhìn ngắm, cảm thấy thật đẹp đẽ, nhãn hiệu cao cấp, nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có quyết tâm mua nó, nhưng hôm nay nàng cũng không kịp nghĩ gì cả, cũng chẳng chút phân vân liền đi thẳng vào. Nhân viên cửa hàng cúi xuống tự tay đi vào chân cho nàng, lúc đứng lên nhìn ánh đèn chiếu vào chân mình, đôi giày thanh mảnh gót cao nhọn lại càng tôn thêm đôi chân dài thẳng tắp của nàng, nàng không để ý đến nhân viên cửa hàng hết lời khen ngợi, chậm rãi nở nụ cười.
Cửa sổ thuỷ tinh sát đất nhìn thấu mặt đường lạnh lẽo bên ngoài, bầu trời tối đen, đèn đường đã bật sáng, đi xuyên qua hàng cây ngô đồng bên đường, cành lá đung đưa nhảy nhót, cảm giác không chút ấm áp mà chỉ thấy trong trẻo nhưng lạnh lùng, con đường này thật yên tĩnh quá. Đoán chừng khoảng 7h, nàng cúi đầu nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm.
Nhân viên phục vụ đứng ở cửa chào nàng, “Chào tiểu thư, xin hỏi tiểu thư đi mấy người ạ?” Anh ngẩng đầu, thấy nàng, vẫy tay, tay kia cầm thìa khuẩy nhẹ tách cà phê, chất lỏng đen sánh trước mặt toả hương thơm ngát nhưng lại làm người ta khó chịu. Nàng mặc đồ công sở nghiêm túc, ngay cả nụ cười cũng chỉ khẽ nhếch lên, thục nữ mà đạm mạc. Anh ra sức truy tìm dấu vết nụ cười của nàng trong quá khứ, cười rộ lên khoe cả hàm răng ngọc, nay trở thành máy móc xã giao rồi sao?
Lúc anh còn đang giật mình suy nghĩ, nàng đã đi tới chỗ ngồi, anh đứng lên kéo ghế ra cho nàng, nàng mỉm cười gật đầu tỏ vẻ cảm ơn, mà người đằng say bất chợt lại ngây người. Nàng trở nên cao như vậy từ khi nào, trước giờ nàng chỉ cao hơn vai anh một chút, mỗi lần quay đầu hơi thở đều phả vào gáy của anh.
Không gọi đồ ăn, nàng chỉ dùng 1 tách cà phê, là cà phê đen. Ngẩng đầu nhìn anh có vẻ suy tư, nàng khẽ mỉm cười nói, “Thật ngại quá,