Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343488

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3488 lượt.

nhạt xoay người, đi thẳng vào trong phòng riêng.
Lâm Lệ vừa vặn đi ngang qua vai cô ta, đặc biệt quay đầu lại nhìn cô ta, hỏi An Nhiên: "cô ta là Đồng Tiểu Tiệp? Cô ta đến làm gì?"
An Nhiên gật đầu, "không biết, nói là đến chào hỏi ta."
"Có bệnh." Lâm Lệ nhỏ giọng chửi một câu.
An Nhiên cười cười, nói với cô, "đi thôi, ta đưa mi trở về."
Lúc này Lâm Lệ mới lấy lại tinh thần, lắc đầu, nói: "không cần, vừa rồi Trình Tường gọi điện thoại đến, nói đến đón ta, hiện tại hẳn là đang trên đường đi rồi."
An Nhiên không nói chuyện, một lúc lâu mới gật đầu.
Hai người ngồi lại trong quán cà phê thêm một lát, mấy phút sau Trình Tường đến, vẫn dừng xe ở phía ngoài, xuống xe, vẫy vẫy Lâm Lệ, hình ảnh này thật quen thuộc biết chừng nào, chẳng qua lần này, Lâm Lệ không kích động đáp lại anh ta như lần trước, chỉ nhàn nhạt cong cong khóe miệng, gật đầu với anh ta, cầm túi xách đi ra ngoài.
An Nhiên không đi cùng Lâm Lệ, chỉ nhìn bọn họ lên xe, sau đó rời đi. Cô không biết Lâm Lệ lựa chọn như vậy là đúng hay sai, chỉ hy vọng cô ấy không phải hối hận, không bị tổn thương nữa.






Cậu hành động nhanh quá rồi
Buổi tối, trước khi ngủ An Nhiên kể lại cho Tô Dịch Thừa quyết định của Lâm Lệ, để anh phân tích Lâm Lệ làm như vậy đến tột cùng là đúng hay sai.
Trong phòng lờ mờ ánh đèn, lúc này An Nhiên đang nằm trong lòng anh, gối đầu lên cánh tay anh, mở to mắt nhìn gian phòng trong màn đêm, đang đợi đáp án của anh.
Rất lâu Tô Dịch Thừa mới chậm rãi mở miệng, thản nhiên nói: "Thật ra thì không thể nói rõ đúng hay sai, về tình cảm, căn bản là không có tiêu chí cố định nào để đánh giá đúng sai, chỉ có đáng giá và không đáng giá, nếu cô ấy cho làm thế là đáng giá, thì sẽ không tồn tại cái gì là đúng và sai. Thật ra thì dù cuối cùng cũng sẽ bị tổn thương, nhưng tổn thương đôi khi cũng không nhất định là chuyện xấu, kỳ thật đôi khi đau đớn là cách trưởng thành nhanh nhất, tất nhiên, cũng phải trả giá rất lớn."
An Nhiên im lặng, một lúc lâu mới hơi thương cảm mở miệng: "Em muốn Lâm Lệ mãi mãi không lớn lên, vẫn vui vui vẻ vẻ như trước cả đời."
An Nhiên dán lưng anh lắc đầu, thấp giọng nói, "Không có gì, chỉ làm muốn ôm anh một cái." Nói xong, dùng sức ôm anh chặt hơn chút nữa. Cảm giác ôm anh thế này thật kỳ diệu, kề sát vào lưng anh, thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim anh đập, lỗ tai dán sát lưng anh có thể cảm giác sự rung động của cơ thể anh khi anh nói chuyện.
Tô Dịch Thừa cười, nụ cười trên khóe miệng hoàn toàn nở rộng ra, nói: "được."
Sau đó một tay đặt lên tay cô, một tay tắt bếp, sau đó đậy nồi để ủ ấm cho trứng rán kia chín kỹ.
An Nhiên lại ôm anh một lúc lâu, cuối cùng mới buông anh ra, thấy Tô Dịch Thừa mỉm cười quay đầu lại nhìn cô. Mà cô cũng tự nhiên mỉm cười với anh, sau đó kiễng chân lên nhẹ nhàng hôn lên môi anh. Chỉ là mổ nhẹ một cái rồi nhanh chóng buông anh ra, sau đó bưng cái đĩa bày trên mặt bàn bồn rửa, từ phòng bếp đi ra bàn ăn phía ngoài, đặt mông ngồi vào cái ghế cao màu đỏ.
Tô Dịch Thừa sờ sờ cánh môi của mình, khóe miệng nở nụ cười, bật cười lắc đầu, lúc này mới phản ứng lại, lấy hai bộ dao dĩa từ trong tủ khử độc đi ra ngoài, đưa cho An Nhiên.
An Nhiên đã cầm một lát bánh mì nướng ăn, bánh nướng không cháy, không giòn, vị thật ngon, gật gật đầu, sau đó dí dỏm cười cười với anh, giơ ngón tay cái lên, tỏ ý khen ngợi ăn rất ngon.
Vừa ăn, Tô Dịch Thừa đột nhiên mở miệng hỏi: "tối nay có phải làm thêm giờ không, hay là sau khi tan tầm có việc gì khác không?"
"Không có." An Nhiên lắc đầu, không có chuyện gì.
"Tối nay em đi với anh cùng đến dự một buổi tiệc, được không?" Tô Dịch Thừa hỏi ý kiến của cô, nếu cô không muốn, tất nhiên anh sẽ không ép buộc, tất cả đều lấy cô làm đầu.
An Nhiên gật đầu, lại hỏi: "bữa tiệc gì a?" An Nhiên hỏi, thật ra thì cô cũng không thích những trường hợp như vậy, mỗi người đều trang điểm ăn diện cho mình, đi qua đi lại trong vũ hội, nói chuyện phiếm mà không hề có tình cảm gì. Nhưng mà anh đã mở miệng, tất nhiên cô không có lý do gì từ chối.
"Không có gì, chính là lễ mừng thọ của một trưởng bối." Tô Dịch Thừa khẽ cười nói.
An Nhiên gật đầu: "cần mua quà tặng không?" Cô muốn làm một người vợ đủ tiêu chuẩn, ít nhất chia sẻ với anh vài chuyện mình có khả năng.
Tô Dịch Thừa cười lắc đầu: "quà tặng đã chuẩn bị xong rồi, không cần lo lắng, tan tầm anh đến đón em."
An Nhiên gật đầu, cười cười với anh.
Vẫn là Tô Dịch Thừa đưa cô đến công ty, thật ra không chỉ một lần An Nhiên kháng nghị với anh, nhưng mỗi lần anh đều cười cười, sau đó vẫn khăng khăng đưa cô đi làm, căn bản không hề để kháng nghị của cô trong lòng.
Xe chậm rãi dừng lại trước cửa tòa nhà của công ty An Nhiên, trước khi xuống xe, An Nhiên đột nhiên xoay người, nhìn Tô Dịch Thừa, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tô trợ lý, em có thể nghiêm túc nói chuyện với anh một chút không?"
Tô Dịch Thừa buồn cười nhìn cô, hỏi: "Kiến trúc sư Cố muốn nói chuyện gì với anh?" Học phương thức cô gọi a