Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3485 lượt.
hiến người khác lo lắng: "Ta cho mi biết a, coi như là mi ăn không được, nhưng mà ít nhất cũng phải ăn cho ta một chút, mi đừng quên, bây giờ không chỉ có một mình mi."
"Ta biết rồi, mi sắp biến thành mẹ ta rồi, mẹ ta cũng không dài dòng như vậy." Lâm Lệ cười kháng nghị, dường như tâm trạng không tệ lắm.
"Thật ra là ta muốn là mẹ mi, lần sau nếu mi còn không ăn ta liền mắng." An Nhiên trêu đùa nói.
"Được rồi, được rồi, có ăn rồi, vừa rồi Trình Tường nấu mỳ cho ta, ta ăn một bát to, bù lại ngày hôm qua chưa ăn." Lâm Lệ nói vậy.
An Nhiên không nói thêm nữa, thật ra sớm đã biết, trên đời này người duy nhất khiến cô ấy tự nguyện ăn cơm có lẽ chỉ có Trình Tường, nhưng mà chịu ăn là được rồi.
"Đúng rồi, lúc nào cha mẹ mi đến, đến lúc đó ta sẽ sắp xếp thời gian để đi thăm thú với bọn họ." Cha mẹ của Lâm Lệ ở thành phố khác, là giai cấp công nhân bình thường, hồi đó vào kỳ nghỉ hè ở đại học, mấy người tổ chức đi du lịch , trong đó có một địa điểm chính là quê nhà Lâm Lệ, cha mẹ Lâm Lệ là những người chất phác và niềm nở, khi đó bọn họ đến đây, hầu như đều ở tại nhà Lâm Lệ. Đôi khi gửi đồ cho Lâm Lệ, cũng gửi thêm mấy phần để Lâm Lệ chia cho bọn họ.
"Ngày kia đến, mấy ngày nay Trình Tường xin nghỉ phép rồi, chuyện hôn lễ bên Trình gia kia sẽ lo liệu, cho nên đến lúc đó có anh ấy đưa cha mẹ ta đi xung quanh thăm thú rồi, mi không cần xin nghỉ phép đến cùng đi với cha mẹ ta đâu, có thời gian thì đi ăn cơm với chúng ta là được rồi, đúng rồi, đến lúc đó đem cả Tô tiên sinh nhà mi nữa." Lâm Lệ nói.
An Nhiên im lặng, một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng: "Lâm Lệ."
"Ừ?"
An Nhiên vẫn không nhịn được hỏi: "Thật không hối hận sao?"
Một lúc lâu, Lâm Lệ mới nhàn nhạt nói: "Không hối hận. Thật ra thì không hề hỏng bét như mi nghĩ, tất cả chẳng qua chỉ là hiểu lầm, bây giờ Trình Tường đã không đi tìm Tiêu Tiêu nữa rồi, trước đó nói đồng ý về Mĩ với cô ta chẳng qua chỉ là lấy cớ, giúp cô ta ổn định tinh thần mà thôi."
"Ta mặc kệ là hỏng bét hay không hỏng bét, mi nghe kĩ cho ta, mi nhất định phải hạnh phúc! Biết không?" An Nhiên dùng giọng điệu dọa dẫm nói ra lời chúc phúc của mình.
"Ừ." Bên kia điện thoại, giọng nói Lâm Lệ có chút nghẹn ngào.
Hai người lại hàn huyên một lát, rồi mới cúp điện thoại.
Khi tan tầm buổi chiều tối, vừa mới xuống tầng, thì xe của Tô Dịch Thừa đã dừng ở dưới đó.
Hai người cùng về nhà trước, khi xuống xe An Nhiên mới chú ý tới hai túi giấy đặt ở sau xe.
"Cái gì thế?" An Nhiên tò mò hỏi: "quần áo?"
Tô Dịch Thừa gật đầu: "ừ, anh nhớ là bộ lễ phục kia của em hình như bỏ đi rồi."
Lúc này An Nhiên mới chợt nhớ ra, bộ lễ phục màu cam nhạt của cô lần đó bị người đàn bàn đanh đá họ Trương đánh đổ rượu đỏ vào, sau đó đã quên đem đi giặt. "trời, suýt nữa em đã quên rồi." Còn muốn nói tối nay sẽ mặc đồ gì đi đây.
Tô Dịch Thừa dịu dàng sờ sờ đầu cô, cầm tay cô: "đi thôi."
Trước gương trong phòng tắm, An Nhiên nhìn bộ váy áo màu tím nhạt trên người mình, không như bộ lễ phục dạ hội truyền thống, chất vải rất mềm, nhẹ, kiểu dáng cổ điển, làn váy không quá dài, chỉ đến đầu gối. Không thể không thừa nhận, ánh mắt Tô Dịch Thừa rất tinh tường, thế mà chọn cho cô cỡ không lớn không nhỏ, giống như được đo đạc theo yêu cầu riêng vậy, cực kỳ vừa vặn.
"Lạch cạch —"
Cái cửa kéo được người khác kéo ra, thấy Tô Dịch Thừa đã thay xong âu phục, mỉm cười nhìn cô, nghiêm túc đánh giá cô một phen, ôm lấy cô từ phía sau, cằm đặt lên vai cô, nhìn An Nhiên trong gương, đong đưa thân thể hai người, thật tình nói: "tối nay em đẹp quá."
An Nhiên vẫn còn không quen nói trắng ra như vậy, đỏ mặt hơi cúi đầu xuống, khóe miệng nửa uốn lên. Đột nhiên nghĩ tới, nghiêng đầu nhìn, hỏi: "sao anh biết em mặc cỡ bao nhiều?"
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, bàn tay ôm cô bắt đầu xấu xa dạo trên người cô, tiếng nói tà mị, ám ách vang lên bên tai cô: "như thế này." So với nói, anh càng muốn tự thể hiện cho cô hiểu: "đã biết chưa?"
An Nhiên đỏ bừng mặt, đầu lưỡi như mèo bị cắt lưỡi vậy, một câu cũng không nói nói ra được. Thật hối hận mình đã hỏi vấn đề không nên hỏi, thật sự là ứng câu nói, tò mò hại chết mèo a!
Bắt được cái tay đang sờ loạn đốt lửa: "em, em biết rồi."
Tô Dịch Thừa buồn cười vùi đầu vào vai cô, một lúc lâu mới thôi cười. Rồi mới buông cô ra, nắm tay cô cùng đi ra cửa.
Tiệc rượu tối nay là ở ‘Giang Thành đại tửu điếm’, tiệc rượu lần này được tổ chức ở hội trường trên tầng ba nhỏ hơn lần trước một chút.
An Nhiên khoác tay Tô Dịch Thừa từ trong thang máy đi ra ngoài, vừa ra khỏi thang máy, đã nhìn thấy tấm băng rôn treo phía trên cửa hội trường với hàng chữ lớn: "Lễ chúc thọ lần thứ 60 của chủ tịch ‘tập đoàn Húc Đông’ Tiêu Ứng Thiên!"
An Nhiên thế mới biết, thì ra vị trưởng bối trong miệng anh chính là Tiêu Ứng Thiên.
Hai người từ cửa đi vào, vũ hội bên trong đã bắt đầu, âm nhạc chầm chậm nhẹ nhàng vang khắp cả hội trưởng.
Hôm nay trong hội trường có rất nhiều người, không chỉ có của ngành kiến trúc mà còn có rất nhiều nhân vật nổi tiếng các ngành khác cũng đến