Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3489 lượt.

g khay trên chiếc bàn trà mà không ngừng nuốt nước miếng, thấy An Nhiên quay sang, nó lập tức hốt hoảng muốn xoay người sang chỗ khác, ngồi nghiêm chỉnh.
Khóe miệng An Nhiên nổi lên ý cười nhàn nhạt, chắc chắn là nó đói bụng. Quay đầu nhìn một vòng, không tìm được ai có khả năng là cha mẹ của thằng bé. Bưng cái khay vừa lấy thức ăn giúp Tô Dịch Thừa, về phía đứa bé kia ngồi xuống. Đưa đồ ăn đến trước mặt nó, mỉm cười nhìn nó, nói: "anh bạn nhỏ, cô mời cháu ăn mì Ý có được không."
Thằng bé nhìn An Nhiên một chút, lại nhìn thức ăn trước mặt một chút, dường như đang đấu tranh, cuối cùng rất có khí phách quay đầu đi, cầm lấy robot biến hình trong tay tiếp tục chơi.
An Nhiên mỉm cười, đoán là trẻ con sợ người lạ, nên để đồ ăn trước mặt nó, còn mình thì trở về chỗ cầm bánh ngọt của mình tiếp tục ăn, nhìn đủ loại người trong hội trường. Vô thức tìm kiếm Tô Dịch Thừa trong đám người, hình như anh đang bàn bạc gì đó với người khác, trên mặt luôn hàm chứa nụ cười ôn hòa kia, tâm tình rất tốt khiến người ta không nhìn ra sơ hở.
Lúc này lại có người đi về phía anh, nhìn thấy tay anh cầm ly nước trái cây, thì nói câu gì đó, rồi gọi nhân viên phục vụ rót rượu đỏ đưa cho Tô Dịch Thừa, thấy anh cười lắc đầu, giơ ly nước chanh trong tay, nói gì đó, người nọ không thuận theo, định cầm ly rượu đỏ bắt anh uống. Như là bất đắc dĩ, Tô Dịch Thừa lại nói gì, sau đó quay đầu nhìn về phía cô.
An Nhiên sửng sốt, thấy mấy người đứng cạnh Tô Dịch Thừa theo ánh mắt của anh cũng nhìn sang chỗ cô một chút, sau đó không hẹn mà cùng nở nụ cười. Người nọ nâng ly rượu đỏ, ngửa đầu một hơi uống hết, mà cũng không ép Tô Dịch Thừa uống rượu nữa.
Tô Dịch Thừa còn nói với bọn họ mấy câu gì đó, sau đó cười cười đi về phía An Nhiên.
Mỉm cười ngồi xuống cạnh An Nhiên, An Nhiên tò mò hỏi: "vừa rồi anh nói gì với họ? Sao tất cả họ đều nhìn sang đây a?"
Tô Dịch Thừa tự nhiên ôm nửa thắt lưng cô, đương nhiên nói: "anh nói bà xã của anh không cho anh uống rượu, đang ở bên kia nhìn đấy."
An Nhiên sửng sốt, sau đó kịp phản ứng, buồn cười vỗ vỗ anh, nói: "hả, thì ra là anh lấy em làm bia đỡ đạn a." biến cô thành cọp cái như vậy, cô không phải có được không!
"Không phải, anh đang tỏ rõ thái độ của anh, cương quyết nói cho bọn họ biết, anh là một người đàn ông tốt, kiên quyết nghe theo lời bà xã, không bị người khác cám dỗ." Tô Dịch Thừa nghiêm trang nói, ngay cả vẻ mặt cũng thật tình vô cùng.
An Nhiên bị bộ dạng nghiêm túc của anh chọc cười, nhớ tới anh chưa ăn gì, mà mình lại vừa đưa đồ ăn cho đứa trẻ bên cạnh: "em đi lấy đồ ăn cho anh." Nói xong liền muốn đứng dậy đi về phía khu đồ ăn.
Tô Dịch Thừa kéo cô lại, để cho cô ngồi xuống, chỉ vào chiếc bánh ngọt trên bàn An Nhiên vừa ăn, nói: "anh muốn ăn cái này."
An Nhiên cho là anh muốn ăn bánh ngọt, cười đáp: "được, em đi lấy cho anh, anh còn muốn ăn gì nữa không?"
Tô Dịch Thừa lắc đầu, nhấc cái bánh ngọt trên bàn lên, đặt trong tay cô, mỉm cười nhìn cô.
An Nhiên nhìn bánh ngọt trong tay một chút, lại nhìn Tô Dịch Thừa trước mắt một chút, thử hỏi: "anh muốn em đút cho anh hả?" Trời, thế này khác xa với hình ảnh trợ lý thị trưởng chững chạc từ trước đến giờ của anh đi!
Tô Dịch Thừa chỉ cười không nói, mở miệng thật to chờ bánh ngọt đút vào miệng anh.
An Nhiên ngượng ngùng ngoảnh đầu nhìn sang đứa bé kia, thấy tay nó đang cầm dĩa ăn, trong miệng còn có đồ ăn, lúc này đang sững sờ nhìn sang chỗ bọn họ.
Mặt phiếm hồng, xoay người, vỗ vỗ Tô Dịch Thừa, nói: "đừng đùa, tất cả mọi người nhìn đây."
Tô Dịch Thừa không thuận theo, thúc giục: "nhanh lên một chút, anh rất đói."Nói xong, tiếp tục há to mồm chờ cô bón.
An Nhiên thật sự bị đánh bại, vừa bực mình vừa buồn cười, bưng bánh ngọt, dùng nĩa ăn xiên một miếng cho vào miệng anh.
Tô Dịch Thừa tràn đầy ý cười ăn ăn, sau đó nhìn An Nhiên nói: "một miếng nữa."
An Nhiên đã sớm vô cùng đỏ mặt, cho ăn thân mật thế này, dù là ở nhà hai người cũng chưa từng làm, mà bây giờ, lại còn ở tiệc rượu thế này, người đến người đi, trước mặt nhiều người!
An Nhiên bất đắc dĩ, khiển trách nói: "Tô Dịch Thừa, anh rất tồi." Cuối cùng vẫn xiên một miếng nữa đưa vào miệng anh, sau đó nhét cái khay bánh ngọt trong tay vào tay anh, quay đầu đi, không để ý đến anh nữa.
Tô Dịch Thừa thỏa mãn cười, đặt khay bánh ngọt trong tay lên trên bàn trà, thật ra thì anh giống cha, cũng không thích đồ ngọt, nhưng mà đều cưới người vợ ham đồ ngọt.
Vừa định quay đầu nói gì với An Nhiên, thì thấy Đồng Tiểu Tiệp và Mạc Phi đi về phía họ, Đồng Tiểu Tiệp cười nói: "Tô trợ lý và học tỷ thật hạnh phúc, thật khiến người ta hâm mộ."
An Nhiên quay đầu, trông thấy Mạc Phi và Đồng Tiểu Tiệp, thì hơi ngẩn người.
Tô Dịch Thừa nhìn cô một cái, quay đầu cười nhìn Mạc Phi và Đồng Tiểu Tiệp, nói: "Mạc tổng, cô Đồng, ngồi a."
Mạc Phi nhếch môi, muốn đi, lại bị Đồng Tiểu Tiệp lôi kéo ngồi xuống đối diện Tô Dịch Thừa.
"Tô trợ lý và An Nhiên học tỷ thật làm cho người ta hâm mộ a." Đồng Tiểu Tiệp nói lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào An Nhiên.