Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343572
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3572 lượt.
m qua ra, thả vào trong tay anh, quay đầu, nhìn chằm chằm vào trần nhà, nói: "đã quá muộn, tôi mệt rồi, tôi không thể yêu được nữa."
"Vậy đến lượt anh, lần này đến lượt anh yêu em, có được không." Trình Tường đặt chiếc nhẫn kim cương vào trong lòng bàn tay cô, bàn nay nắm chặt tay cô.
Lâm Lệ quay đầu nhìn, lắc đầu, chậm rãi đặt tay lên bụng mình, nơi đó vẫn bằng bẳng, nhưng đã từng có một sinh linh nhỏ bé ở nơi này, thậm chí cô có thể nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ của nó, nhưng bây giờ thì đã không còn rồi, nghĩ đến đó, nước mắt không kìm được lại ào ào chảy xuống: "đã quá muộn Trình Tường, đứa bé mất rồi, ngay cả cái lý do cho chúng ta ở cùng nhau cũng mất rồi, tất cả đã quá muộn, tất cả đã quá muộn. Tôi sẽ không yêu anh nữa, tình yêu của tôi dành cho anh mười năm nay đã tiêu hao hết rồi, không thể được nữa." Nói xong, nước mắt càng chảy mãnh liệt hơn, làm ướt gối cô.
"Sẽ không muộn, chỉ cần em bằng lòng, thì vĩnh viễn sẽ không muộn. Đứa con mất rồi, chúng ta sẽ có nữa, có bao nhiêu cũng có thể, có được không." Nắm tay cô, Trình Tường vội vàng nói: "Lâm Lệ, chúng ta bắt đầu lại lần nữa, lần này trong lòng anh chỉ có em, cho chúng ta một cơ hội bắt đầu nữa, có được không."
Rút tay lại, không lưu luyến, Lâm Lệ quả quyết cự tuyệt: "không quay lại được, tôi sẽ không yêu anh nữa, từ lúc anh chạy khỏi hôn lễ ngày hôm qua, từ lúc anh kéo tay tôi, từ lúc đứa bé mất đi, chúng ta đã không bao giờ có thể bắt đầu lại, tôi không bao giờ yêu anh nữa."
Nói xong, hít một hơi thật sâu, quay đầu đi chỗ khác không nhìn tới anh ta,, nói: "được rồi, điều tôi muốn nói cũng đã nói xong rồi, mời đi đi, tạm thời tôi không muốn gặp lại anh, quần áo của tôi trong nhà anh, tôi sẽ mau chóng thu dọn chuyển ra ngoài."
"Lâm Lệ." Trình Tường gọi cô, lắc đầu không muốn tiếp nhận những gì cô vừa nói.
"Tiểu Lệ, con đừng như vậy, Trình Tường biết sai lầm rồi, con cho nó thêm một cơ hội nữa." Mẹ Trình đi tới, muốn nói thay cho con trai.
Nén nước mắt, Lâm Lệ không nhìn bà, chỉ nói: "Ba, ba bảo bọn họ ra ngoài đi, con không muốn gặp lại bọn họ."
Nghe vậy ba Lâm gật đầu, xoay người nói với Trình Tường và vợ chồng Trình gia: "mời đi ra ngoài, đừng quấy rầy con gái tôi nghỉ ngơi."
"Ông thông gia, ông —" Mẹ Trình còn muốn cứu vãn, lại bị ba Lâm trực tiếp ngắt lời.
"Đừng gọi loạn, con gái tôi không hề kết hôn với con trai bà, muốn tìm con dâu, thì tìm người khác đi, nhà chúng tôi không với cao được, cũng không cần!" Ba Lâm nói xong, cùng mẹ Lâm vội vàng đẩy bọn họ đi ra ngoài.
Lâm Lệ nghiêng người đi, cắn chặc môi, cả người vì khóc, mà không ngừng run rẩy.
An Nhiên nhìn cô, tiến lên nửa ngồi phía trước cô ấy, nắm tay cô ấy thật chặt, lúc này cô không cần nhiều lời, có lẽ chỉ cần ở bên cô ấy như vậy là đủ rồi.
Quyết định của Lâm Lệ
Tô Dịch Thừa có chút mỏi mệt mở cửa đi vào, thả cặp công văn trong tay lên trên ghế sô pha trong phòng khách, người cũng theo đó ngồi xuống ghế sô pha.
Ngửa đầu tựa vào ghế sô pha, dường như tối nay uống khá nhiều, dự án ban khoa học kỹ thuật kia đã được công bố chính thức bằng văn kiện, mấy ngày nữa sẽ bỏ phiếu chọn ra người phụ trách dự án. Thật ra thì trong quan trường xác thực là có quyết định nội bộ, lão Trương mới đây gọi điện cho anh, bảo anh chuẩn bị kĩ càng bất cứ lúc nào cũng có thể tiếp nhận công việc, hơn nữa còn bảo anh chuẩn bị lời phát biểu sau khi được bổ nhiệm
Hiển nhiên tin tức rất nhanh bị rò rỉ, hai ngày nay, anh phải đi xã giao nhiều hơn rất nhiều, muốn từ chối, nhưng từ chối không được.
Buổi tối uống nhiều rượu, mặc dù không say, nhưng mà đầu rất choáng váng, vừa rồi trở về là do thư ký Trịnh tìm xe taxi, xe cũng để lại thị ủy rồi.
An Nhiên sửng sốt, có chút khó hiểu, hỏi: "em đi ra ngoài với anh là cái dạng gì?" Mới chỉ cùng ra ngoài trong một trường hợp chính thức, cũng không có dồn sức trang điểm, nên thành cái dạng gì sao!
Tô Dịch Thừa lại vùi đầu vào cổ cô, rầu rĩ nói: "ở bên ngoài, em sẽ gọi anh là Dịch Thừa." Anh thích cô gọi tên anh bằng hai chữ, giọng nói dịu dàng, rất dễ nghe.
Thấy anh nói như thế, lúc này An Nhiên mới nhận ra đúng là có chuyện như thế, ở bên ngoài, vì thân phận đặc biệt của anh, làm bà xã của anh cần đủ khí thế và phong thái, cô luôn sợ mình làm không tốt, cho nên mỗi lần cùng anh ra ngoài, luôn thận trọng hơn, thận trọng như thế nên cô sẽ không quên cô đóng vai một quan phu nhân tốt phải chăm chú nhìn anh, dịu dàng gọi tên anh.
Mà ở trong nhà, dù anh đối xử rất tốt với cô, nhưng dù tốt thế nào, có lẽ là do thời gian không lâu, dù thế nào cô cũng không được tự nhiên, vẫn có chút không thoải mái được, cho nên lần nào cũng gọi cả tên họ của anh.
"Anh ... rất để ý sao?" An Nhiên có chút không xác định hỏi.
Tô Dịch Thừa buông cô ra, nhìn chăm chú vào mắt cô, xem ra anh thật sự phải khai thông cho cô về vấn đề xưng hô này, nghĩ như vậy, liền nghiêm túc hỏi: "em cảm thấy một người vợ. lúc nào cũng lấy tên họ ra gọi chồng mình, đây là