XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3571 lượt.

iêu người chạy khỏi hôn lễ, cũng vì anh ta, đã làm mất đi đứa bé, gặp phải từng chuyện từng chuyện này đã khiến người ta khó chịu rồi, huống chi anh ta còn khiến cho Lâm Lệ một lần hứng chịu tất cả, bảo sao người ta phải từ bỏ.
"Anh đợi ở đây, không gặp anh cũng không sao, anh biết cô ấy không sao là được." Nhìn phòng bệnh, Trình Tường nhàn nhạt nói.
"Sớm biết hôm nay cớ gì hồi đó làm, hai người đi đến nông nỗi như bây giờ đều là tự anh gây ra, anh coi tình yêu của Lâm Lệ là đương nhiên, căn bản không hề quý trọng tình cảm của cô ấy dành cho anh." An Nhiên có chút tức giận chỉ trích.
Trình Tường cười gượng, nói: "anh chưa từng nghĩ sẽ rời bỏ cô ấy."
"Vậy anh đã làm cái gì." Hết lần này đến lần khác đi gặp người phụ nữ kia, thậm chí vì người phụ nữ kia mà chạy khỏi hôn lễ, anh ta như thế, muốn người khác nghĩ thế nào, muốn Lâm Lệ nghĩ thế nào.
Trình Tường ngồi ở đó, một câu cũng không nói được.
An Nhiên đứng một lúc, cuối cùng lắc đầu xoay người đi thẳng vào phòng bệnh.
Hôm nay Lâm Lệ đã chuyển biến khá hơn hôm qua, thấy cô đi vào, khóe miệng cũng mơ hồ cười lên, nói: "không phải là mi bận bịu thiết kế sao, không cần ngày nào cũng tới đây."
"Không muốn ta tới, vậy mi xuất viện sớm một chút cho ta, đừng có ở lì trong bệnh viện, xui xẻo." An Nhiên đặt hoa quả xuống, đúng lúc mẹ Lâm đi từ phòng vệ sinh ra, nhìn thấy An Nhiên, vội vàng cười nói: "An Nhiên đến rồi." Vừa nói vừa vội vàng khách sáo rót nước cho An Nhiên. Bọn họ không quen ai ở đây, Lâm Lệ cũng không có nhiều bạn bè, lần này Lâm Lệ nằm viện, mọi chuyện may nhờ có vợ chồng An Nhiên hỗ trợ: "uống ngụm nước đã."
An Nhiên vội đưa hai tay nhận lấy, nói: "mẹ Lâm, bác không cần khách sáo với cháu như vậy."
Ngồi xuống ghế sô pha, An Nhiên thuận miệng hỏi thăm tình hình Lâm Lệ hôm nay, mẹ Lâm nói cho An Nhiên, Lâm Lệ bình thường, ở lại bệnh viện hai ngày là có thể xuất viện. Ngoài ra, bà còn nói, chỉ cần chờ Lâm Lệ xuất viện, bọn họ liền về quê, dù sao bây giờ ở đây Lâm Lệ cũng không có nghề nghiệp, trở về đó, cũng tiện cho hai ông bà chăm sóc.
Nghe Lâm Lệ nói sẽ về quê, An Nhiên vội vàng ngoảnh đầu lại nhìn Lâm Lệ, hỏi: "mi muốn đi về?" Cô nghĩ Lâm Lệ muốn nghỉ dưỡng một thời gian, không nghĩ tới cô ấy muốn rời khỏi Giang Thành.
Lâm Lệ nhàn nhạt nhìn cô ấy, khẽ cười, gật đầu, "ừ."
"Lâm Lệ, mi. . . . . ."
Lâm Lệ ngắt lời cô, nói: "ta biết mi muốn nói gì, nhưng mà ta đã nghĩ kĩ, ba mẹ ta cũng không còn trẻ rồi, trong nhà cũng không có anh chị em nào khác, nếu ta còn ở lại Giang Thành, bọn họ ở nhà, xa như thế, bọn họ thật cũng không vui vẻ, không có ai bên người. Cho nên, ta muốn trở về, bọn họ nuôi ta bao nhiêu năm như vậy, sắp tới đến lúc ta phải phụng dưỡng tốt họ rồi."
"Lâm Lệ, Giang Thành có lẽ có rất nhiều chuyện khiến mi không vui, nhưng mà cũng rất nhiều chuyện vui để hồi tưởng, mi thật sự cam lòng bỏ đi sao?" Cái gì mà cần chăm sóc ba Lâm mẹ Lâm, chẳng qua chỉ là cái cớ, cô ấy chỉ muốn trốn tránh, tránh khỏi nơi đau lòng này.
Lâm Lệ nhàn nhạt lắc đầu, mở miệng nói: "những hồi ức vui vẻ đều liên quan đến anh ta, ta không muốn phải nhớ lại. Nói ta trốn tránh cũng tốt, nói ta không dám đối mặt cũng được, có một số việc, ta cần thời gian để quên đi."
An Nhiên im lặng, nhìn cô ấy, một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng, "mi thật sự quyết định rồi?"
Nhìn cô, Lâm Lệ bình tĩnh gật đầu, "ừ, quyết định." Nơi này đúng là có rất nhiều kỉ niệm rất tốt đẹp, rất vui vẻ, nhưng mà những kỉ niệm kia đều là người đó cho cô, mà anh ta cũng cho cô những kí ức cực kỳ đau đớn, những kí ức đó, nhớ lại một lần, là một lần đau thấu xương, ở lại Giang Thành, đau đớn còn nhiều hơn vui vẻ. Mười năm nay cô sống vì người khác, sau này cô muốn là chính mình.
Biết là ý cô đã quyết, An Nhiên không nói thêm gì nữa, chỉ gật đầu tôn trọng quyết định của cô.
Có lẽ ra đi là sự lựa chọn tốt nhất cho cô ấy, đã muốn làm lại từ đầu, vậy nên đổi nơi chốn mới có thể cho cô một cuộc sống mới. Có lẽ sau này các cô không có nhiều cơ hội gặp lại, nhưng mà nếu làm thế đối với cô ấy là tốt nhất, thì cô làm sao phản đối được.
An Nhiên lại ngồi cùng Lâm Lệ thêm một lúc lâu, rồi mới rời đi. Lúc đi, Trình Tường vẫn ngồi trên ghế nhựa bên ngoài, nhìn cô đi ra, khẽ gật đầu với cô.
An Nhiên nhìn anh ta, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì, xoay người rời đi.
Có lẽ vì biết Lâm Lệ sẽ đi ngay, nên tâm trạng An Nhiên hơi rầu rĩ, chậm rãi đi dọc hành lang bệnh viện, trong lòng có loại cảm giác buồn rầu khó tả.
Toàn nhà bệnh viện đúng lúc chắn nắng, lúc này trong vườn hoa bệnh viện, có rất nhiều người nhà và bệnh nhân qua lại trên bãi cỏ, cũng có người ngồi trên ghế đá chuyện trò.
An Nhiên đi ngang qua, vô ý nhìn theo, nhưng trùng hợp lại thấy một thân ảnh nho nhỏ quen thuộc, một mình ngồi trên một cái ghế đá, tay cầm đồ chơi, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ tâm tình không tốt lắm.
An Nhiên bước lên, nửa ngồi xuống trước mặt đứa bé, đứa bé này không phải ai khác, chính là con trai Chu Hàn, đứa trẻ ngày đó bị dị ứng hải sản nghiêm tr