Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343566

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3566 lượt.

au đó gọi cho Hoàng tổng giám, ăn sáng xong, anh đưa em đến bệnh viện."
Nghe vậy, An Nhiên nghe lời gật đầu, từ trong tủ quần áo lấy đồ ra để thay, liền đi vào trong nhà tắm.
Nhân lúc cô đi rửa mặt, Tô Dịch Thừa đi vào bếp làm hai cái bánh sandwich đơn giản thành bữa sáng của hai người hôm nay.
An Nhiên gọi điện thoại cho Hoàng Đức Hưng xin phép nghỉ một ngày, Hoàng Đức Hưng cũng không nói gì, chỉ rất trách nhiệm nhắc cô thời gian dự án ‘trang viên thể thao’ kia rất gấp rút, hạn cuối là trước cuối tuần sau phải giao bản thảo thiết kế cho ông ta, ông ta sẽ sắp xếp người để làm ra mô hình mô phỏng bản vẽ.
An Nhiên biết mình đã kéo dài dự án này nhiều ngày rồi, cũng biết tất cả điều ông ta nói đều đúng, quả thật nếu không nhanh lên, giao bản thảo thiết kế, tính thời gian làm mô hình, không phải nói làm xong là có thể lập tức xong được.
Tô Dịch Thừa lái xe đưa cô đến bệnh viện, ở tầng dưới bệnh viện, vừa định xuống xe cùng An Nhiên, thì thư ký Trịnh gọi điện thoại tới, nhắc anh sáng nay có cuộc họp, anh nhất định phải tham dự.
An Nhiên quan tâm nói với anh: "không cần đi lên cùng em, anh mau đi đi."
Tô Dịch Thừa nhìn đồng hồ, mình quả thật không có nhiều thời gian để đi lên cùng cô, chỉ có thể gật đầu, nhìn cô nói: "anh đi trước, một mình em cẩn thận một chút."
An Nhiên gật đầu, khẽ cười với anh.
Khi An Nhiên đến phòng bệnh, Lâm Lệ đã tỉnh, ngoài cửa dường như cả đêm qua Trình Tường chưa hề trở về, vẫn mặc bộ lễ phục chú rể, trên cái quần âu còn dính vết máu của Lâm Lệ khi ngã xuống ngày hôm qua.
An Nhiên đẩy cửa đi vào, thấy ba Lâm và mẹ Lâm đang im lặng thật đau đớn, mà Lâm Lệ thì mở to mắt, không hề có tiêu cự nhìn trần nhà, cả người im lặng không nói một câu, nhìn rất đau đớn.
"Lâm Lệ." An Nhiên tiến lên, nhẹ nhàng gọi tên cô ấy. Nhưng thấy cô không hề phản ứng, ánh mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, không hề nháy mắt.
Mẹ Lâm nhìn con gái như vậy, đau lòng thắt ruột, nói: "tối qua tỉnh lúc mười một giờ, vừa tỉnh liền đưa tay vuốt bụng mình, hỏi đứa bé còn không." Nói xong, không nén được nước mắt, lã chã chảy xuống. Ba Lâm ở bên cạnh cũng không kiềm chế được, quay đầu đi, không nhìn cô ấy.
Mẹ Lâm tiếp tục nói: "khi biết đứa bé không còn, nó cứ nhìn chằm chằm bác, một lúc lâu mới vô lực cười cười, sau đó lại nhắm mắt ngủ. Sáng nay khi hai bác tỉnh lại, đã thấy nó nhìn chằm chằm trần nhà như thế, gọi cũng không thưa."
An Nhiên đau lòng đưa tay sờ sờ đầu Lâm Lệ, trong lòng cũng đau đớn theo.
"Cốc cốc cốc ..."Lúc này tiếng gõ cửa phòng bệnh vang lên.
Tưởng là y tá đến đo nhiệt độ, ba Lâm xoay người ra mở cửa. Cửa được mở ra, thấy người đứng bên ngoài không phải là y tá, mà là cha mẹ Trình Tường.
Trong tay mẹ Trình còn mang theo bình giữ nhiệt, mà ba Trình cầm một chiếc túi, bên trong là vài bộ quần áo cho Lâm Lệ thay.
"Ông thông gia, tiểu Lệ tỉnh chưa?" Mẹ Trình cầm bình giữ nhiệt đi vào, đây là cháo gà mà bà đã hầm cả đêm, rất tốt cho người sẩy thai. Không nói đến những điều khác, bây giờ quan trọng nhất là chăm sóc tốt cho sức khỏe của Lâm Lệ.
Ba Lâm nhìn bọn họ, vẻ mặt khá gay gắt, nghĩ tới Lâm Lệ hiện tại như thế, tất cả đều là vì Trình Tường, sự khó chịu và oán hận trong lòng thoáng cái dâng lên, nhìn bọn họ lãnh đạm nói: "ông bà đi ra ngoài đi, bây giờ tiểu Lệ không muốn gặp bất cứ ai trong Trình gia."
"Ông thông gia, chúng tôi biết toàn bộ chuyện này phải trách Trình Tường nhà chúng tôi, nhưng mà lúc này không phải là lúc oán trách, chăm sóc tốt cho Lâm Lệ mới là cấp thiết nhất." Mẹ Trình uyển chuyển nói, cầm bình giữ nhiệt chứa cháo gà đi vào: "đây là cháo gà mà tôi đã hầm cả đêm qua, rất tốt cho thân thể."
"Bà đi ra ngoài, tiểu Lệ nhà chúng tôi không cần ăn cháo gà gì đó nhà ông bà, con tôi tôi thương, không cần ông bà đến giả vờ giả vịt." Tâm trạng mẹ Lâm có phần kích động, vừa nói vừa đẩy bọn họ ra ngoài.
"Bà thông gia, bà đừng như vậy, chúng tôi biết tất cả là do Trình Tường nhà chúng tôi không tốt, nhưng mà bây giờ chuyện đã xảy ra, mọi người chúng ta phải cùng nhau chăm sóc tốt cho tiểu Lệ mới là quan trọng nhất." Mẹ Trình giải thích.
"Không cần, ông bà đi ra ngoài, chúng tôi không muốn trông thấy các người." Mẹ Lâm khăng khăng đẩy bọn họ ra ngoài.
Đang lúc bọn họ cãi vã, Lâm Lệ chậm rãi quay đầu, ánh mắt có chút trống rỗng kia nhìn bọn họ, rất lâu sau mới mở miệng: "tôi muốn gặp Trình Tường." Thanh âm kia cực kỳ khô khốc, khàn khàn khiến người ta đau lòng.
Nghe vậy, mấy người đều yên tĩnh lại, sững sờ nhìn cô, có phần bất ngờ, vào lúc này, cô lại vẫn bằng lòng gặp Trình Tường.
"Lâm Lệ?" An Nhiên hơi lo lắng nhìn cô, đưa tay cầm thật chặt tay cô.
Lâm Lệ lướt sang nhìn chằm chằm An Nhiên, một lúc lâu, một lần nữa nói: "ta muốn gặp Trình Tường."
An Nhiên nhìn cô, khuyên lơn: "anh ta không tới, Lâm Lệ, chúng ta xuất viện rồi hẵng tìm anh ta đi." An Nhiên không dám để cô ấy gặp Trình Tường, sợ tâm trạng cô ấy quá kích động.
Lâm Lệ lắc đầu, chỉ thản nhiên nói: "giúp ta gọi anh ta vào đi, ta biết anh ta ở bên ngoài."