Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3583 lượt.

iò từ trong tủ lạnh, thái nhỏ, sau đó cho dầu ăn vào nồi, cho ngô và chân giò vào xào lên, đợi có mùi thơm thì cho gia vị vào. Cuối cùng cho rau cải trắng đã rửa sạch vào trong nồi nấu canh.
Ba món ăn này là cô học được từ cuốn sách nấu ăn của Trình Tường mà cô lấy từ chỗ Lâm Lệ lần trước, tương đối đơn giản dễ hiểu, các bước cũng không phức tạp, cho nên liền nhớ kỹ. Nhưng mà hôm nay thử làm lần đầu tiên, mùi vị thế nào vẫn là một ẩn số.
Đến khi An Nhiên làm xong mấy món ăn, bên kia nồi cơm điện cũng kêu lên, dọn mấy món ăn lên trên bàn ăn, lúc này cửa được mở ra.
Tô Dịch Thừa cằm cặp công văn đi vào, đứng trước cửa đổi giầy, sau đó mới vào phòng khách, lại thoang thoảng ngửi thấy mùi thức ăn, ngẩng đầu nhìn thấy An Nhiên đang đứng sau bàn ăn, trên người đeo tạp dề, trong tay còn bưng đĩa thức ăn chưa kịp để xuống, lẳng lặng ngắm nhìn như thế, dường như cảnh tượng này từng xuất hiện trong giấc mộng của anh, mỗi khi tan sở quay về nhà, trong nhà đã không còn bầu không khí giá lạnh như trước nữa, có người để cửa chờ anh dưới ngọn đèn màu vàng ấm áp kia, có thể nhìn thấy trong phòng bếp, có người vừa làm cơm xong, mỉm cười nhìn anh, khẽ gọi anh đến ăn cơm.
Mỉm cười nhìn An Nhiên, thả cặp công văn vào ghế sô pha trong phòng khách, mỉm cười đi về phía cô, anh không nhìn thức ăn trên bàn ăn, mà chỉ nhìn chăm chú vào cô, đưa tay khoác lên hông cô, khẽ cười hỏi: "tối nay làm món gì?"
An Nhiên nhìn anh chằm chằm, trong nháy mắt bị mê hoặc, suýt nữa không kịp phản ứng, bị lạc trong ánh mắt dịu dàng có thể khiến người khác chìm đắm của anh, lại nhìn thức ăn trên bàn, đột nhiên nhớ tới những lời Lăng Nhiễm nói trong siêu thị, trong lòng lại khó chịu, có chút buồn bực, đưa tay đẩy nhẹ anh ra, hơi buồn bực nói: "tự anh nhìn đi."
Tô Dịch Thừa không chú ý thấy sự biến đổi tâm trạng của cô, nghe vậy thì quay đầu nhìn thức ăn trên bàn, khóe miệng khẽ cong lên, nói: "nhìn qua có vẻ không tệ."
An Nhiên không nói gì, tự mình đi lấy bát đũa từ trong tủ khử trùng ra, sau đó xới cơm đặt lên bàn, nhàn nhạt liếc nhìn anh một cái, nói: "rửa tay rồi ăn cơm." Rồi xoay người xới cho mình hơn nửa bát cơm ngồi xuống đối diện anh.
Tô Dịch Thừa vui vẻ xoay người rửa tay trong bồn rửa, sau đó thuận tay kéo cái khăn bông lau khô, rồi hơi vội vã ngồi xuống bàn ăn, hăm hở cầm đũa nhắm đến chỗ thức ăn kia.
Nhanh chóng gắp miếng sườn xào chua ngọt thả vào miệng, nhẹ nhàng nhấm nháp, chân mày khẽ nhăn lại, cuối cùng vẫn rất nể tình không nhổ ra, liền nuốt xuống.
An Nhiên không bỏ sót cái nhăn mày trong nháy mắt của anh, đáy lòng có chút thất vọng, có lẽ đúng như Lăng Nhiễm nói vậy, anh thực sự không thích những đồ ăn này, chẳng qua là anh ấy vẫn là người đàn ông biết quan tâm, dù không thích ăn đi chăng nữa, cũng không biểu hiện ra ngoài, sẽ không để mọi người nhìn ra, mặt vẫn không đổi sắc nuốt hết đồ ăn trong tay.
An Nhiên cầm lấy cái muôi trên bàn, múc một muôi đầy chân giò xào ngô cho vào bát Tô Dịch Thừa, nhẹ nhàng nói: "nếm thử món này."
Tô Dịch Thừa vẫn mỉm cười nhìn cô, gật đầu, múc hơn nửa thìa cho vào miệng, mùi hạt ngô vẫn khiến anh không thích ứng được, khẽ cau mày, cũng không hề nhai nhiều, nhanh chóng muốt xuống bụng.
An Nhiên vẫn không hề bỏ qua anh vì vị ngô mà nhăn mày lại, rót cuộc là có căn cứ chính xác, khi anh với đũa hướng tới bát canh rau cải trắng, An Nhiên đột nhiên đưa tay bắt được tay anh, lắc đầu, chỉ thản nhiên nói: "không quen ăn, không thích ăn thì đừng cố ép bản thân."
Tô Dịch Thừa giật mình sững sờ nhìn cô, lúc này mới để ý tối nay dường như cô có gì đó không bình thường. Hỏi: "làm sao vậy?"
An Nhiên lắc đầu, đứng dậy nói: "em nấu mì cho anh." Mì có lẽ còn hợp khẩu vị của anh hơn so với những món này.
Tô Dịch Thừa hơi nghi hoặc đưa tay nắm tay cô, đứng dậy, nhìn chằm chằm vào cô, hỏi: "làm sao vậy?"
An Nhiên cúi đầu, chẳng qua là khẽ lắc đầu, thì thầm: "không có gì."
Tô Dịch Thừa nhìn chằm chằm vào cô, đưa tay nâng đầu cô lên, để cô nhìn vào mắt mình, có loại bá đạo không cho cô xem nhẹ, nói: "An Nhiên, nói cho anh biết, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?"
An Nhiên nhìn anh một lúc lâu, cô nghiêng đầu sang một bên, không nhìn anh, hơi rầu rĩ nói: "chỉ là trong lúc vô tình em biết thật ra anh không hề thích ăn những thứ này." Đúng như Diệp Tử Ôn nói trên xe, dường như căn bản là cô không hiểu biết Tô Dịch Thừa, đứng nói là mù tịt về suy nghĩ trong lòng anh, ngay cả vấn đề đơn giản như anh thích ăn gì, không thích ăn gì, cô cũng phải nghe từ miệng người khác. Cảm giác thật tồi tệ, khiến cô thật sự không vui.
Tô Dịch Thừa sửng sốt, hơi bất ngờ với đáp án của cô, xoay mặt cô lại, chăm chú nhìn cô: "em nghe ai nói ?"
An Nhiên bình tĩnh nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng mới chậm rãi nói: "lúc tối đi siêu thị gặp Lăng Nhiễm, cô ta thấy em mua những thứ này, mới nói cho em biết thật ra anh không hề quen ăn những món này." Cúi đầu, khẽ lẩm bẩm: "hình như em căn bản là không biết anh thích gì, ghét gì, đúng như bọn họ nói, chúng ta là vợ chồng, mà em không hề hiểu biết a


Old school Swatch Watches