Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343615
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3615 lượt.
ờ một chút sẽ đến.
An Nhiên cảm thấy giọng nói này hơi quen quen, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ nói mình và thằng bé bây giờ đang ở trên bãi cỏ xanh rờn cạnh tầng một bệnh viện.
Người nọ lên tiếng rồi cúp điện thoại, lại đợi mấy phút đồng hồ, An Nhiên đang đưa tay sờ sờ đầu thằng bé, đột nhiên nghe có người gọi mình từ phía sau, quay đầu lại, thấy Diệp Tử Ôn đang nhìn cô đầy bất ngờ.
"Cố An Nhiên?!" Diệp Tử Ôn thật bất ngờ khi thấy người ngồi cạnh con trai Chu Hàn lại là Cố An Nhiên! Vừa rồi anh định mở cuộc họp ở công ty, đột nhiên nhận được điện thoại của Chu Hàn, nói mong anh đến bệnh viện đón con trai anh ta, mà bản thân anh ta lúc này lại đang đi công tác nước ngoài, không thể nhanh chóng trở về được, hi vọng hai ngày này anh có thể giúp đỡ chăm sóc con trai anh ta. Anh lập tức đồng ý, liền hoãn cuộc họp lại, chạy đến bệnh viện trước, lại không ngờ rằng người liên lạc trong miệng Chu Hàn lại là Cố An Nhiên!
Buồn bực
An Nhiên cũng có phần bất ngờ người Chu Hàn gọi tới lại là Diệp Tử Ôn, nhưng mà nghĩ lại trước kia bọn họ là bạn tốt, bây giờ Chu Hàn không có ở đây, liên lạc với anh ta cũng không có gì là lạ.
"Sao cô lại ở đây?" Diệp Tử Ôn tiến lên, có chút khó hiểu nhìn An Nhiên.
An Nhiên đứng lên, giải thích: "tôi tới thăm bạn bè, đúng lúc gặp đứa bé này, sau đó y tá tới nói đứa bé bị bỏ lại ở bệnh viện này mấy ngày rồi, cho nên tôi mới gọi cho Chu Hàn."
Diệp Tử Ôn gật đầu, tiến lên nửa ngồi xuống trước mặt đứa bé, cười nói: "tiểu Bân, cha cháu đi công tác, cháu đến ở nhà chú vài ngày được chứ?" Thật ra thì chỉ từ sau chuyện lần trước, anh liền giữ liên lạc với Chu Hàn, thỉnh thoảng sẽ hẹn nhau ra ngoài uống một chén.
Anh ta không nói An Nhiên cũng không hỏi nhiều, gật đầu, xoay người chuẩn bị rời đi.
"À, đúng rồi, căn nhà đã xong rồi, lúc nào hai người chuyển qua a?" Lúc trước tiểu tử a Thừa kia thúc giục anh nhanh lên như quỷ đòi mạng vậy, hiện tại anh đuổi kịp tiến độ rồi thì cậu ta chẳng nhắc đến nữa. Lần trước gọi điện hỏi cậu ta có dọn sang không, mà anh ta lại ngược lại, nói tâm trạng bà xã không tốt, muốn hoãn lại vài ngày, sao trước đây anh không nhìn ra tiểu tử kia có chút tố chất làm thê nô như thế a!
An Nhiên sửng sốt, hỏi: "Đã xong rồi?" Lúc Tô Dịch Thừa đưa cô đến xem hồi trước, dường như còn rất nhiều cái chưa xong, theo tiến độ thi công bình thường, ít nhất cũng phải còn hơn nửa tháng mới xong a.
Diệp Tử Ôn đảo cặp mắt trắng dã, nói: "mấy ngày trước đã xong rồi, a Thừa nói tâm trạng cô không tốt, cho nên hoãn lại mấy ngày nữa, nói đi, lúc nào tâm trạng của cô tốt lên, để tôi còn bố trí cho hai người dọn nhà." Nhìn đi anh thật là quá giỏi mà, ngay cả phục vụ sau khi bán cũng thực hiện đúng hạn như thế.
Bị anh ta nói thế, An Nhiên bỗng chốc thật áy náy, có lẽ là mình vì chuyện Lâm Lệ, vì không muốn làm phiền cô, nên Tô Dịch Thừa chiều theo ý cô, không nhắc đến chuyện chuyển nhà.
"Tối nay anh ấy về tôi sẽ hỏi anh ấy." An Nhiên nói như vậy, trong lòng tràn đầy cảm giác ngọt ngào vì sự săn sóc của Tô Dịch Thừa.
Diệp Tử Ôn gật đầu, lại nói: "cô lái xe đến sao? Không phải thì tôi đưa cô về, dù sao cũng thuận đường."
An Nhiên suy nghĩ một chút, cũng không từ chối.
Hai người làm thủ tục xuất viện cho thằng bé, khi đi ra khỏi bệnh viện đã gần tối.
Trên xe, An Nhiên và thằng bé ngồi ở ghế sau, đứa bé kia ngoan ngoãn ngồi đó, cúi đầu chơi đồ chơi biến hình trong tay, An Nhiên xoa xoa đầu nói, thằng bé này rất ít cười, ngoài lúc mình nhìn thấy nó cười đùa vui vẻ ở đại viện quân khu ra, mấy lần gặp sau căn bản cũng không thấy nó cười, hơn nữa hình như nó rất sợ Chu Hàn trong khi rõ ràng trong lòng thích anh ta, cô có thể nhận ra điều này từ biểu lộ khi nó tỉnh lại nhìn thấy Chu Hàn lần trước.
Diệp Tử Ôn nhìn An Nhiên qua kính chiếu hậu, trong lòng không khỏi có chút cảm khái nho nhỏ, rằng trước đây anh ta còn có chút suy nghĩ với An Nhien, chẳng qua là chưa kịp có hành động gì thì phát hiện cô đã là vợ của a Thừa rồi. Đời người thật kỳ diệu, rõ ràng anh và a Thừa cũng biết cô vào cùng một ngày, nhưng cuối cùng cô trở thành bà xã của a Thừa, rõ ràng nhiều năm như thế a Thừa không nói chuyện tình cảm, không nói chuyện yêu đương, nhưng lại bất ngờ nhanh chóng cưới cô, hơn nữa bây giờ xem ra quan hệ hai vợ chồng họ không tệ lắm.
"Tôi thấy quan hệ của cô à a Thừa không tệ nha, hồi đó hai người làm sao quen biết a?" Anh vẫn luôn muốn biết a Thừa ra tay như thế nào, lại có thể dễ dàng như trở bàn tay thế, nếu một ngày anh gặp được, có lẽ cũng nên thử một chút. Nhưng mà mỗi lần hỏi tiểu tử kia, tên kia lần nào cũng chỉ cười không nói, thần thần bí bí.
Nghe vậy, An Nhiên sửng sốt, thật sự khó có thể nói ra tình cảnh cuộc gặp gỡ nhầm nhọt hồi đó của bản thân, ánh mắt lảng tránh, cười khan nói: "thì, thì xem mắt quen biết chứ sao."
"Xem mắt?" Diệp Tử Ôn nhíu mày, lẩm bẩm: "không phải cậu ta vẫn luôn bài xích sao? Hay vì biết là cô nên mới đi?"
"Hả? Anh nói cái gì?